Gia đình năm 1960 ở Hà Nội

Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).
Hiển thị các bài đăng có nhãn 1 Ông bà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 1 Ông bà. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Hoàn thành việc xây mộ ông bà nội



Anh em ta đã họp bàn và ra quyết nghị đầu tư và giao cho các em ở Ân Thi, Hưng Yên nhiệm vụ thi công mộ phần của ông Phạm Văn Cống, bà Nguyễn Thị Quế - ông bà nội nhà ta; kết hợp xây lại mộ phần của ông bà nội và cha mẹ (chú Chuyền, cô Hiền) các em.
Trong năm qua, các em đã hoàn thành nhiệm vụ. Sáu ngôi mộ quy hoạch sát nhau, cao ráo, được ốp đá rửa, có gắn bia ghi lại cẩn thận những thông tin cần thiết cho con cháu đời sau.
Ngày 23/6/2013, Trung đã về Ân Thi dự lễ khánh thành mộ phần các cụ. Nay mới đưa lên vài hình ảnh đề cả nhà nắm được.



Mộ phần bà Maria Nguyễn Thị Quế và Phêrô Phạm Văn Cống.
Trên 2 tấm bia đều có ghi dòng "Sinh ra Phê-rô Thiếu tướng Trần Tử Bình".


Mộ phần cô Phạm Thị Hiền (em cha) và chú Nguyễn Thế Chuyền.


Mộ phần ông bà nội các em ở Ân Thi, Hưng Yên.

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Bà nội đi sau cha 2 năm



Ông bà lên HN năm 1959.
Cha mất ngày mùng 3 Tết Đinh Mùi (11/2/1967). Sợ bà biết sẽ ốm, chết theo nên mẹ yêu cầu cô Hiền và cả nhà ở quê không được báo tin này cho bà. 
Tết năm 1969, thấy các cháu từ HN về chúc tết, bà có hỏi: “Sao Tết này không thấy bố chúng mày về?”. Các cháu phải bảo, cha cháu bận, đang ở Bắc Kinh, chưa về được.
Phúc nhớ lại: Đêm hôm trước, Phúc nằm mơ thấy bà về, bắt tháo cái ảnh của cha trên bàn thờ xuống, dán vào người Phúc. Vậy là sáng hôm sau có người vào Hà Đông sớm, báo bà đi rồi. 
Về đến Phúc Tá, cô Hiền kể, thấy bà yếu lắm rồi, cô ghé vào tai bà: "Bà ơi, anh Bình đi rồi". Chả hiểu bà có nghe thấy mà thấy đuôi mắt có giọt nước trào ra. Thế rồi bà đi.
Vậy là bà nội mất sau cha đúng 2 năm, vào mùng 5 Tết Kỷ Dậu (20/2/1969), thọ 86 tuổi. 

Thư chia buồn của bác Trường Chinh.
Ông nội mất, chồng mất rồi bà nội mất, trong 3 năm (1966, 67, 69) - mẹ có 3 cái tang. Cũng năm đó mẹ phát bệnh ung thư và phải sang Bắc Kinh điều trị. Ngày bà đi, mẹ tôi đang ở Bắc Kinh, không về được, các chú các bác - bạn cha mẹ lại xúm tay vào. Bác Trường Chinh biết tin đã gửi thiếp đến chia buồn.

Đám tang của ông nội


Lễ tang ông ngay trên sân nhà địa chủ đuợc chia sau hoà bình.
Năm 1966, chiến tranh phá hoại càng mở rộng ra phía Bắc. Cơ quan, nhà máy, trường học ở đô thị phải sơ tán về nông thôn. Anh Chiến đóng quân ở Quảng Yên; chị Hồng sơ tán theo trường Ngoại giao Ngoại thương về Phổ Yên;  Thắng Lợi, Kiến Quốc, Thành Công đang học trường Trỗi, đóng quân trên rừng tận Đại Từ, Bắc Thái; chỉ có mấy em Nghị, Phúc, Trung sơ tán về Hà Đông với vợ chồng bác Tư Thủy, gần HN.
Từ Ân Thi, Huyện ủy báo lên cho mẹ: ông cụ thân sinh ra anh Trần Tử Bình đã mất. Đồng thời theo đường ngoại giao cũng báo sang cho cha ở Bắc Kinh. Việc tổ chức tang lễ gấp rút, không thể kéo dài. Vậy là chỉ có mẹ cùng 3 em Nghị, Phúc, Trung về Phúc Tá bằng xe Văn phòng TW. 

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Ông bà còn 1 người con nữa

Ông bà nội sinh được:
1. Con trai trưởng: Phạm Văn Pho. Vợ: toàn gọi tên Mỹ (tên con gái trưởng).
- Con gái trưởng: Phạm Thị Mỹ (đã mất). Chồng: anh Huynh, BS; con trai là cháu Bắc Hải.
- Con gái thứ: Phạm Thị Nga. Chồng: anh Vọng (nguyên lái xe cho Tướng Trần Quý Hai, ngày ở 20 Hoàng Diệu). Gia đình sống ở gần bến xe Tp Nam Định. Các cháu đã trưởng thành và lập gia đình.
2. Con trai thứ: Phạm Văn Phu (Trần Tử Bình). Vợ: Nguyễn Thị Hưng. Có 8 người con.
3. Con gái thứ: Phạm Thị Hiền. Chồng: Phạm Văn Truyền. Có 10 người con là các em: Lành, Bá, Năm, Tám, Chín, Mười.
4. Con gái út: Phạm Thị Sinh (hoặc Xinh) mất từ lúc còn bé tại thôn Đào Xá, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên. (Thông tin này đã được hỏi dì Lành lúc Phúc, Trung và Quốc về Phúc Tá cách đây mấy năm).

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Ông bà nội chúng tôi

Ông Phạm Văn Cống.
Bà nội Nguyễn Thị Quế.



















Ông nội chúng tôi tên là Phê-rô Phạm Văn Cống (18... - 1963). Bà nội là Ma-ria Nguyễn Thị Quế (18...-1966).
Hai cụ là dân Công giáo toàn tòng, quê quán từ xứ Thanh vì nghèo đói mà tay bị tay gậy, lang bạt về ngụ cư ở thôn Đồng Chuối, Tiêu Động Thượng, xã Tiêu Thượng, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam. Nhà thờ Tiêu Động Thượng là nhà thờ lớn ở Bình Lục đầu những năm 1900, thuộc Giáo xứ địa phận Hà Nội.