Gia đình năm 1960 ở Hà Nội

Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Tư liệu: Vụ án Trần Dụ Châu

NHÂN VỤ ÁN TRẦN DỤ CHÂU

Xã luận báo Cứu Quốc ngày 27 tháng 9 năm 1950




Trần Dụ Châu, nguyên Giám đốc Nha Quân nhu can tội ăn cắp công quỹ làm nhiều điều bỉ ổi đã bị đưa ra trước Tòa án binh tối cao. Ngay ngày hôm sau, tên phản bội quyền lợi nhân dân ấy đã bị bắn để đền tội của y.




Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Con, cháu nhà 99 đón nhận Huân chương Sao Vàng cho ông

Trước Tết 2008, tại Bắc bộ Phủ năm xưa, Bộ Ngoại giao đã tổ chức lễ truy tặng Huân chương Sao Vàng cho ông Trần Tử Bình. Con cháu, họ hàng trong nam, ngoài bắc cùng học trò Võ bị Trần Quốc Tuấn 1946, gia đình cách mạng thân thiết của cha mẹ cùng bạn bè của gia đình đã có mặt.
Chủ tịch Sáu Phong, nguyên bí thư Sông Bé (mảnh đất của sự kiện Phú Riềng đỏ lịch sử) thay mặt Nhà nước trao huân chương này cho gia đình.
Sau buổi lễ, cả nhà ra trước sảnh - nơi cách đây 63 năm, ông đã cùng ông Nguyễn Khang, Lê Trọng Nghĩa, Trần Duy Thân chỉ huy lực lượng cách mạng tấn công vào bộ chỉ huy tối cao của chính phủ Trần Trọng Kim, giành chính quyền về tay nhân dân - chụp ảnh kỉ niệm.

Kỷ niệm với Bác Hồ


KỶ NIỆM VỚI BÁC HỒ

TRẦN HẠNH PHÚC

Những năm sống trên chiến khu Việt Bắc, cha mẹ tôi có nhiều  kỷ niệm với Bác. Đặc biệt những năm cha tôi làm Đại sứ ở Trung Quốc, mỗi lần Bác sang thăm Bắc Kinh chính thức và không chính thức, cha tôi được vinh dự đón tiếp. Thật tiếc vì thời gian đó chúng tôi còn quá nhỏ và rất ít có dịp được sống gần cha nên không được nghe kể lại những kỷ niệm quý báu đó. Tuy nhiên có một vài kỷ niệm với Bác làm tôi nhớ mãi.
Cha cùng Bác Hồ tại Trung Nam Hải, Bắc Kinh, hè 1965.

Phát huy truyền thống Phú Riềng đỏ...

PHÁT HUY TRUYỀN THỐNG PHÚ RIỀNG ĐỎ
CÔNG NHÂN VIÊN CHỨC – LAO ĐỘNG NGÀNH CAO SU
VƯỢT QUA KHÓ KHĂN,THỬ THÁCH, KHÔNG NGỪNG VƯƠN LÊN
                                                              BAN CHẤP HÀNH CÔNG ĐOÀN CAO SU VIỆT NAM


                Cây cao su và thân phận người phu đồn điền

Năm 1897, cây cao su đã “đặt chân” tại Việt Nam và được xem là cây côn g nghiêp chiến lược của thực dân Pháp trong quá trình khai thác, bóc lột tài nguyên vâ nguồn nhân lực tại các nước thuộc địa. Sau năm 1906, diện tích vườn cây cao su tại Việt Nam liên tục được phát triển mở rộng, chủ yếu ở khu vực miền Đông Nam Bộ. Cùng với quá trình đó, đội ngũ công nhân dần dần được hình thành, họ là những nông dân nghèo khổ từ các tỉnh miền Bắc, miền Trung vì chịu không nổi cảnh đói rách, đành rời bỏ quê hương vào làm phu đồn điền cao su để tìm đất sống. Trước khi bước chân vào đây họ đâu có ngờ sẽ bước vào “chốn địa ngục trần gian”. Tại đây, họ bị bọn chủ tư bản cấu kết với chính quyền thực dân, phong kiến bóc lột đến tận xương tuỷ, bị đánh đập, cúp phạt hết sức tàn nhẫn và tàn ác, họ phải “Bán thân đổi mấy đồng xu/Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng”, họ phải sống một cuộc đời trăm cay nghìn đắng, khổ cực và tủi nhục trăm bề.

                “Ở đâu có áp bức thì ở đó có đấu tranh”! Chân lí ấy đã thể hiện rất rõ ở đội ngũ công nhân Ngành Cao su Việt Nam ngay từ khi mới ra đời. Không chịu nổi sự bóc lột và hành hạ tàn nhẫn của bọn tư bản thực dân đã đẩy họ vào cảnh thân tàn ma dại, người công nhân cao su sau một thời gian ngắn bước chân vào đồn điền đã có sự phản kháng khá mạnh mẽ. Tuy nhiên ở giai đoạn đầu (1910-1920) do chưa có sự giác ngộ đầy đủ về giai cấp, về đấu tranh giai cấp và giải phóng dân tộc, nên sự phản kháng của họ thường manh tính đơn lẻ, tự phát và có phần tiêu cực (chẳng hạn như bỏ trốn, chặt phá cây cao su, tự tử, chém chết những tên xu, cai độc ác… ). Các hình thức này phần lớn chỉ mang lại sự thiệt hại cho bản thân mà không hề làm chùn tay bọn áp bức, bòc lột.

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Trao tượng đồng Thiếu tướng Trần Tử Bình cho Cao su

Anh Chiến và TTK Dương Trung Quốc trao tượng cho Chủ tịch Công đoàn ngành Nguyễn Thanh Bình.
Ngày 27/1/2010, gia đình cùng Hội Sử học VN đã trao bức tượng đồng bán thân của ông cho Công đoàn ngành Cao su VN - nơi ông là bí thư chi bộ đầu tiên làm nên 1 Phú Riềng đỏ lịch sử 1930.
Các vị khách quý cùng gia đình bên tượng ông.
Tổng thư kí Dương Trung Quốc, cũng là bạn của gia đình,  đã có mặt cùng các vị lão thành cách mạng: Thiếu tướng Nguyễn Minh Long, Đại tá Hoàng Minh Phương.Gia đình cụ Nguyễn Văn Phát, bạn tù Côn Đảo 1931-36, có anh Nguyễn Chỉnh Huấn.
Buổi lễ giản dị nhưng nghi thức đầy đủ, long trọng. Kể từ hôm nay, ông sẽ có mặt để chia sẻ những cố gắng phấn đầu của hàng vạn công nhân cao su trong công cuộc xây dựng đất nước.

Đường Trần Tử Bình ở Tp Phủ Lý, Hà Nam

Nhìn ra đường Trường Chinh.
Ngày 6/6/2010, 3 anh em Chiến, Quốc, Trung về thăm quê. Khi qua Tp Phủ Lý đã tạt qua thăm con đường mang tên ông. Con đường này 1 đầu giáp với đường Trường Chinh. Phố xá gọn gàng, sạch sẽ, văn minh.
Phủ Lý vào thời kì đổi mới cũng có nhiều thay đổi. Hy vọng quê nhà ngày càng giàu, đẹp, cuộc sống của người dân ngày một sung túc, hạnh phúc.
Nhìn dọc phố mang tên ông.

Đường Trần Tử Bình tại thủ đô HN (KQ)

Có mặt ngay chiều đó.
Sát ngày 19/8/2008, anh Hà Trọng Tuyên điện báo: Tp đã gắn tên đường ông già tại quận Cầu Giấy. Đang liên hoan với cánh Tuấn Tây, tôi phi lên ngay và ghi lại hình ảnh đầu tiên về con phố mang tên ông ở HN.
Như vậy đầu tiên là thị xã Thủ Dầu Một có đường mang tên ông, rồi tới TpHCM (trên thị trấn Củ Chi), nay là HN.
Phố Trần Tử Bình ở HN, 1 đầu giáp đại lộ Hoàng Quốc Việt, có trường Cao đẳng Mẫu giáo TW. Quanh đó là các phố Hoàng Sâm, Phùng Chí Kiên, Nguyễn Phong Sắc, Nguyễn Văn Huyên... bạn chiến đấu của ông.
Có thêm biểu tượng "1000 năm Thăng Long" trên biển tên phố.
Sau đó, đúng ngày 19/8, gia đình đã tổ chức trồng cây bồ đề tại đầu con phố này. (Đã có bài viết trên trang mạng này).

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Lời điếu...


LỜI ĐIẾU ĐỌC TRONG LỄ AN TÁNG[1]

ĐỒNG CHÍ TRẦN TỬ BÌNH



            Thưa các đồng chí thân mến,

            Hôm nay, chúng ta hết sức thương tiếc vĩnh biệt đồng chí Trần Tử Bình, Uỷ viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, đại biểu Quốc hội, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền nước ta tại nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, người con ưu tú của Đảng, của nhân dân, người chiến sĩ đã suốt đời đấu tranh vì sự nghiệp cách mạng của giai cấp, của dân tộc.

            Đồng chí Trần Tử Bình tức Phạm Văn Phu, quê ở xã Tiêu Động Thượng, huyện Bình Lục, tỉnh Nam Hà, xuất thân từ một gia đình cố nông, đã sớm phải lăn lộn trong cuộc đời làm công cho tư bản Pháp ở đồn điền cao su Phú Riềng, Nam Bộ.

Điện chia buồn

ĐIỆN CHIA BUỒN CỦA
THỦ TƯỚNG CHU ÂN LAI[1]

            Kính gửi đồng chí Phạm Văn Đồng,
Thủ tướng Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, Hà Nội
Tôi vô cùng đau đớn khi được tin đồng chí Trần Tử Bình, Đại sứ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà tại nước chúng tôi, không may đã bị bệnh từ trần. 
Đồng chí Trần Tử Bình đã hoạt động không mệt mỏi và đã có những cống hiến quan trọng trong việc tăng cường mối tình hữu nghị chiến đấu anh em giữa nhân dân hai nước Trung-Việt.
Thay mặt Chính phủ và nhân dân Trung Quốc, tôi xin tỏ lời chia buồn sâu sắc nhất đến đồng chí và xin nhờ đồng chí chuyển lời thăm hỏi chân thành của tôi đến gia đình đồng chí Trần Tử Bình.
Ngày 12 tháng 2 năm 1967
Thủ tướng Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa - Chu Ân Lai

           

Tang lễ tại HN


TANG LỄ ĐỒNG CHÍ TRẦN TỬ BÌNH

ĐÃ CỬ HÀNH TRỌNG THỂ TẠI HÀ NỘI [1]



            Sáng qua, 11 tháng 2, đồng chí Trần Tử Bình, uỷ viên Trung ương Đảng, Đại sứ nước ta tại nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, đã tạ thế tại bệnh viện Hữu nghị Việt-Xô, Hà Nội.

            Thi hài đồng chí được quàn tại phòng lễ chính của Câu lạc bộ quân nhân. Ngoài gia đình đồng chí, các đồng chí uỷ viên Trung ương Đảng, các cán bộ cao cấp Bộ Ngoại giao đã thay nhau túc trực bên thi hài đồng chí. Hồ Chủ tịch đã đến viếng và đặt vòng hoa trước linh cữu đồng chí Trần Tử Bình. Đến viếng và đặt vòng hoa, còn có các đồng chí Lê Duẩn, Bí thư thứ nhất Ban chấp hành Trung ương Đảng; Trường Chinh, Chủ tịch Uỷ ban thường vụ Quốc hội; Phạm Văn Đồng, Thủ tướng Chính phủ; các đồng chí uỷ viên Trung ương Đảng, các vị bộ trưởng và thứ trưởng trong Chính phủ, các vị đại diện Uỷ ban thường vụ Quốc hội và Mặt trận Tổ quốc Việt Nam; ông Nguyễn Văn Tiến, Trưởng phái đoàn đại diện thường trực Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam tại miền Bắc, nhiều cán bộ cao cấp trong quân đội, đại biểu các chính đảng, các đoàn thể, các cơ quan trung ương và Hà Nội. Đại diện Đại sứ quán Trung Quốc cũng đến viếng và đặt vòng hoa trước linh cữu đồng chí Trần Tử Bình.

            Đúng 16 giờ rưỡi ngày 11 tháng 2 năm 1967, tang lễ đã cử hành trọng thể. Linh cữu đồng chí Trần Tử Bình phủ quốc kỳ đã được các đồng chí uỷ viên Trung ương Đảng và các cán bộ cao cấp Bộ Ngoại giao trân trọng đưa lên xe tang.

            Trong lễ hạ huyệt lúc 19 giờ, đồng chí Lê Đức Thọ, uỷ viên Bộ Chính trị, thay mặt Trung ương Đảng Lao động Việt Nam, Quốc hội, Chính phủ, đã đọc lời điếu. Tiếp đó, trước nấm mộ mới đắp, các đại biểu đã đặt vòng hoa và nghiêng mình vĩnh bịêt lần cuối cùng đồng chí Trần Tử  Bình.











[1] Bài đăng trên Báo Quân đội Nhân dân số 2063, chủ nhật 12-2-1967.
NHỮNG LÁ THƯ CÒN ĐỂ LẠI

Mẹ chúng tôi giữ gìn rất cẩn thận thư từ của cha gửi về. Trong tư liệu gia đình lưu trữ nhiều lá thư cảm động. Xin trân trọng giới thiệu!

Hàng Châu, ngày  9 tháng 10 năm 1964
Thăm em và các con yêu quý!
Anh đi cùng với phái đoàn Chính phủ do Thủ tướng Phạm Văn đồng dẫn đầu, đến Nam Ninh là kết thúc; anh lại trở về Bắc Kinh công tác vì bận nhiều việc. Đến tháng 11 hoặc 12, anh về họp Quốc hội và Trung ương, tiện thể tránh rét. Chắc em đồng ý chứ? Lúc này là lúc đang phải đấu tranh chính trị với đế quốc Mỹ, vắng mặt anh không tiện.
Còn việc cho Yên Hồng học kinh tế tài chính mậu dịch rất tốt vì đó là mạch máu của đất nước, là vận mệnh của Đảng.Bảo con học ngoại ngữ, tiếng Pháp cho giỏi, sau ra làm việc học thêm tiếng Anh. Biết được ba thứ tiếng Anh, Pháp, Nga và kinh tế mậu dịch của từng vùng, nhất là Âu Châu để buôn bán với các nước tư bản. Phải biết đọc, viết và nói ngoại ngữ thành thạo; Hồng trước đây học tiếng Nga nhưng chỉ đọc được, nói còn kém.
Nên cho các con học ở Hà Nội, để tiện giáo dục, cho về quê thì xa gia đình, không có người quản, vả lại làm phiền họ hàng.
Đồng chí Chu An Lai và Đặng Dĩnh Siêu gửi lời thăm nhà ta và các con. Bảo Hồng và Chiến viết thư thăm hai bác, báo cáo việc học hành, lao động và thể dục, bày tỏ tình cảm với hai đồng chí.
Lúc này em đi học chắc bận lắm? Nhưng ngày chủ nhật bảo Chiến và Hồng đọc cho bài viết của anh trên Tạp chí Học tập về tình hình Trung Quốc 15 năm qua. Chắc anh không về, em và các con nhớ anh lắm? Anh cũng nhớ em và các con nhưng công tác cách mạng là thế đấy. Hy sinh cá nhân, để quyền lợi của Đảng và Nhà nước lên trên hết thì chúng ta mới có được hạnh phúc chân chính.
Trung Quốc năm nay được mùa lớn nhất, cả về công, nông nghiệp, cả về chính trị. Em và các con cũng mừng. Anh mong ở bên nước đã được mùa chiêm thì lại mong được mùa thu đông, nếu vậy thì kinh tế nông nghiệp ta mới phục hồi.
Chúc em và các con khoẻ, học giỏi, lao động giỏi!
Hôn em và các con nhiều lần. – Trần Tử Bình



Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Phát biểu với cử tri Hà Nam


PHÁT BIỂU VỚI CỬ TRI HÀ NAM
Thưa ông Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc tỉnh Hà Nam,
Thưa các quý vị,


Hôm nay tôi rất vinh dự được Đảng Lao động Việt Nam chỉ định và được Mặt trận Tổ quốc trung ương giới thiệu là một thành viên ra ứng cử ở tỉnh nhà, trong cuộc bầu cử Quốc hội khóa II này.
Xin được phát biểu theo nhiệt tình của tôi.

Thưa các quý vị,

Xây nhà cho đồng đội



XÂY NHÀ CHO ĐỒNG ĐỘI
Trần Vinh Quang
Trong hai cuộc kháng chiến, riêng huyện Châu Thành (tỉnh Long An) có hơn 3.000 liệt sĩ với 82 bà mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng chúng ta mới xây dựng được trên 600 ngôi nhà tình nghĩa. Nhìn con số trên đã thấy những cố gắng của chúng ta là chưa đủ. Thông qua Hội đồng hương của các cán bộ quê ở Long An, đang sinh sống tại thành phố Hồ Chí Minh, mà cựu chiến binh Trần Thành Công biết được một cựu chiến binh ở xã Long Trì, huyện Châu Thành có một số phận nghiệt ngã và cuộc sống cơ cực cần được giúp đỡ. Trong dịp kỷ niệm 28 năm, Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, anh đã quyết định dùng số tiền tiết kiệm 18 triệu đồng, thay mặt cha mẹ, đóng góp xây dựng ngôi nhà tình nghĩa cho đồng đội.

Bà Hưng, bà Tâm với con, cháu

Lục album thấy có mấy bức ảnh hay. Post lên để con, cháu cùng xem.
Hai bà chụp phía sau nhà. Còn thấy cả công tắc đèn bằng sứ gắn trên tường.

Dũng, Minh Phương và bé Trang (1 tuổi) cùng bà Tâm ở 99. Khoảng 1986.
Nay, Dũng đã có 2 con trai (Bim, Rio), Phương có Panda, Trang có Cún...

Bà Hưng vào SG, nghỉ ở nhà Công Vượng ở Nguyễn Trãi. Ngày 15/11/1992.
Lần cuối bà vào SG, tháng 8 năm sau bà đi. Nay Hùng đã có gia đình riêng.

Con nuôi cùng bà Tâm ở trước cửa phòng Trung Minh.

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

Tình nghĩa

TÌNH NGHĨA
Trần Việt Trung
Làng Vạn Phúc, Hà Đông
Ngày 5 tháng 8 năm 1964, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh, dùng không quân ném bom ra miền Bắc. Để bảo đảm an toàn cho nhân dân Hà Nội, Hải Phòng và các thành phố, thị xã… cơ quan, trường học, xí nghiệp phải sơ tán về nông thôn. Vào những năm đó, cha tôi đang công tác tại Trung Quốc, chị Yên Hồng sơ tán theo Đại học Ngoại thương, anh Kháng Chiến đi bộ đội. Mẹ tôi vừa lo chỉ đạo cơ quan, xí nghiệp sơ tán để bảo đảm sản xuất phục vụ xuất khẩu, vừa lo gánh nặng gia đình nên rất vất vả.