Ngày qua (9/1/2013), có môt chi tiết nhỏ trong cuộc sống gia đình chúng tôi đã làm cho tôi thấy được điều chúng tôi mong muốn sẽ thành hiện thực.
Theo lịch trình quay trở lại trường học, cháu Quang sẽ được nhà trường cho xe bus đón tại sân bay Philadelphia lúc 6.00 giờ chiều (giờ địa phương). Nhưng do thời tiết bên đó lúc ấy không thuận tiện nên chuyến bay của cháu từ New York về Philadelphia bị trễ mất 45 phút. Vậy là cháu sẽ hạ cánh chậm đi 45 phút tương ứng. Tôi nhận được tin nhắn của Quang: "Con nhờ bố help môt viêc đây, bố gửi ngay email cho trường con kweit@thehill.org (cô giáo tiếng Anh), báo con đến trễ 45 phút, để họ cho bus ra sân bay muộn 45 phút.".
Tôi thắc mắc với Quang, bằng tin nhắn: "Sao vậy, theo lịch thì họ phải sẵn sàng tại sân bay để đón con chứ ???". Ngay sau đó, nhận được tin nhắn trả lời: "Con không muốn để họ phải chờ đợi con ở sân bay, phí thời gian của họ."
Trong lòng tôi tự nhiên trào dâng môt cảm xúc thực sự, và tự hỏi: cháu không muốn làm phiền người khác khi không cần thiết. Hình như nó cũng "hấp thụ" được "tính cách 99" (tính cách Ông Bình) thì phải ???