Gia đình năm 1960 ở Hà Nội

Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Phát biểu với cử tri Hà Nam


PHÁT BIỂU VỚI CỬ TRI HÀ NAM
Thưa ông Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc tỉnh Hà Nam,
Thưa các quý vị,


Hôm nay tôi rất vinh dự được Đảng Lao động Việt Nam chỉ định và được Mặt trận Tổ quốc trung ương giới thiệu là một thành viên ra ứng cử ở tỉnh nhà, trong cuộc bầu cử Quốc hội khóa II này.
Xin được phát biểu theo nhiệt tình của tôi.

Thưa các quý vị,

Xây nhà cho đồng đội



XÂY NHÀ CHO ĐỒNG ĐỘI
Trần Vinh Quang
Trong hai cuộc kháng chiến, riêng huyện Châu Thành (tỉnh Long An) có hơn 3.000 liệt sĩ với 82 bà mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng chúng ta mới xây dựng được trên 600 ngôi nhà tình nghĩa. Nhìn con số trên đã thấy những cố gắng của chúng ta là chưa đủ. Thông qua Hội đồng hương của các cán bộ quê ở Long An, đang sinh sống tại thành phố Hồ Chí Minh, mà cựu chiến binh Trần Thành Công biết được một cựu chiến binh ở xã Long Trì, huyện Châu Thành có một số phận nghiệt ngã và cuộc sống cơ cực cần được giúp đỡ. Trong dịp kỷ niệm 28 năm, Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, anh đã quyết định dùng số tiền tiết kiệm 18 triệu đồng, thay mặt cha mẹ, đóng góp xây dựng ngôi nhà tình nghĩa cho đồng đội.

Bà Hưng, bà Tâm với con, cháu

Lục album thấy có mấy bức ảnh hay. Post lên để con, cháu cùng xem.
Hai bà chụp phía sau nhà. Còn thấy cả công tắc đèn bằng sứ gắn trên tường.

Dũng, Minh Phương và bé Trang (1 tuổi) cùng bà Tâm ở 99. Khoảng 1986.
Nay, Dũng đã có 2 con trai (Bim, Rio), Phương có Panda, Trang có Cún...

Bà Hưng vào SG, nghỉ ở nhà Công Vượng ở Nguyễn Trãi. Ngày 15/11/1992.
Lần cuối bà vào SG, tháng 8 năm sau bà đi. Nay Hùng đã có gia đình riêng.

Con nuôi cùng bà Tâm ở trước cửa phòng Trung Minh.

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

Tình nghĩa

TÌNH NGHĨA
Trần Việt Trung
Làng Vạn Phúc, Hà Đông
Ngày 5 tháng 8 năm 1964, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh, dùng không quân ném bom ra miền Bắc. Để bảo đảm an toàn cho nhân dân Hà Nội, Hải Phòng và các thành phố, thị xã… cơ quan, trường học, xí nghiệp phải sơ tán về nông thôn. Vào những năm đó, cha tôi đang công tác tại Trung Quốc, chị Yên Hồng sơ tán theo Đại học Ngoại thương, anh Kháng Chiến đi bộ đội. Mẹ tôi vừa lo chỉ đạo cơ quan, xí nghiệp sơ tán để bảo đảm sản xuất phục vụ xuất khẩu, vừa lo gánh nặng gia đình nên rất vất vả.

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Chuyện nhà tôi


CHUYỆN NHÀ TÔI

Trần Kháng Chiến


Cha mẹ tôi sinh được tám người con. Bạn bè thân thiết của cha mẹ khi đến chơi khó nhớ một lúc hết tên cả tám đứa, thường nói đùa: ”Khiếp! Ông bà mắn quá!“. Vào những năm bắt đầu có “chính sách sinh đẻ có kế họach” thì chúng tôi, dù còn lít nhít nhưng cũng lớn dần trước mắt mọi người, thường được các chú các cô lấy ra làm ví dụ về việc đẻ nhiều con. Thế hệ các cụ nhà nào cũng đông con, nhưng gia đình tôi vẫn chiếm “kỷ lục”. Và cha mẹ tôi luôn vui vẻ, tự hào về điều đó. Mọi người coi nhà tôi là một tiêu biểu về gia đình hạnh phúc. Chúng tôi cũng cảm thấy tự hào vì cha mẹ có một tình yêu rất đẹp, khá đặc biệt, được thử thách trong cuộc đấu tranh cách mạng vô cùng gian khổ, vinh quang.


Hai bà mẹ


HAI BÀ MẸ

Trần Yên Hồng


Quê ngoại chúng tôi ở thôn Hòa, xã Cấp Tiến, huyện Hưng Nhân (nay là Hưng Hà), tỉnh Thái Bình – miền quê đất chật, người đông, tỉnh nghèo khổ vào loại nhất nhì đồng bằng Bắc Bộ. Ngay từ nhỏ mẹ đã mang trong lòng nỗi đau quê hương nghèo đói, người nông dân lam lũ “một nắng hai sương” mà vẫn không đủ ăn, đủ mặc; nhiều người phải tha phương cầu thực “tay bị, tay gậy” đi ăn xin khắp nơi. Mẹ luôn tự hỏi “Vì sao dân mình khổ thế? Làm thế nào để thoát khỏi đói nghèo?”. Đến năm 16 tuổi, được già Đồi - một đảng viên cộng sản - tuyên truyền, mẹ nhanh chóng giác ngộ, nhận thức được con đường phải đi để giải phóng quê hương khỏi cảnh lầm than, nghèo đói.


Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

Cội nguồn


CỘI NGUỒN

Trần Kháng Chiến
Hè 1958 khi 12 tuổi, lần đầu tôi được theo cha về thăm quê nội. Cha để xe con bên cầu Sắt trên quốc lộ Phủ Lý – Nam Định, dẫn tôi theo đường đê đi bộ vòng vèo đến chục cây số mới về đến thôn Đồng Chuối, xã Tiêu Động Thượng, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam - nơi cụ tổ họ Phạm nhà tôi từ Thanh Hoá ra lập nghiệp trên mảnh đất đồng chiêm trũng này.


Tôi thấy làng tôi có luỹ tre xanh bao quanh như bao làng xóm của đồng bằng Bắc Bộ. Trong làng toàn nhà tranh vách đất, đường làng toàn đường đất. Cha tôi chỉ một ngôi nhà nhỏ bé vách đất, mái lợp rạ, cửa che bằng liếp, đứng hiu quạnh bên lũy tre và cảm động nói: “Đó là nhà cuả ông bà nội con!”. Tài sản nhỏ nhoi ấy không khác gì một túp lều. Chính tại nơi ấy, vào một ngày của tháng 5 năm 1907, ông bà nội tôi là Phê-rô Phạm Văn Cống và Ma-ria Nguyễn thị Quế đã sinh ra cha tôi là Phê-rô Phạm Văn Phu. Như mọi giáo dân khác trong làng, không phân biệt giầu, nghèo, cha tôi - một con chiên bé nhỏ cuả Chúa - được cha xứ làm lễ rửa tội, được ghi danh vào sổ của Nhà thờ (đến nay vẫn còn lưu). Không có nhiều thời gian để ngắm kỹ ngôi nhà cuả ông bà nội, song hình ảnh mái tranh nhỏ bên lũy tre xanh, nơi cha tôi cất tiếng khóc chào đời cứ theo tôi mãi suốt cuộc đời.

Lễ tưởng niệm...


LỄ TƯỞNG NIỆM ĐỒNG CHÍ TRẦN TỬ BÌNH

Trần Thắng Lợi
Nhân dịp kỉ niệm 59 năm Cách mạng Tháng Tám 1945, Hội khoa học Lịch sử Việt Nam đã tổ chức lễ tưởng niệm lão đồng chí Trần Tử Bình vào sáng thứ Bảy, ngày 21 tháng 8 năm 2004, tại Viện bảo tàng Cách mạng Việt Nam (Hà Nội). Hơn 250 khách mời đã đến dự.


Đồng chí Tăng Văn Phả - Bí thư Tỉnh uỷ Hà Nam, đồng chí Nguyễn Xuất - uỷ viên Thường vụ Tỉnh uỷ Phú Thọ thay mặt cho các địa phương mà đồng chí Trần Tử Bình trên cương vị Xứ ủy viên Bắc Kỳ phụ trách xây dựng phong trào trong thời kì bí mật đã tới dự.

Bộ Quốc phòng nơi Thiếu tướng Trần Tử Bình, nguyên Phó bí thư Quân ủy, đã gắn bó, đóng góp nhiều công sức xây dựng, phát triển từ tháng 9 năm 1945 đến tháng 4 năm 1959 có đại biểu của nhiều cơ quan, đơn vị: Trung tướng Phùng Khắc Đăng - Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, các thiếu tướng Ngọc Anh, Vũ Ngọc Diệp - Phó chánh tra Bộ Quốc phòng, đại diện Cục Cán bộ. Trường sỹ quan lục quân I, đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang, đơn vị kế thừa truyền thống của Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn với sự có mặt của Đại tá Nguyễn Văn Soạn, Chủ nhiệm Chính trị.

Đại diện Tổng Công ty cao su Việt Nam, thay mặt cho hơn 100.000 công nhân cao su, những người đang kế thừa truyền thống “Phú Riềng Đỏ” bất diệt, đang ngày đêm lao động, góp phần làm giầu Tổ quốc, đã có mặt.

Cu Zính con, đít nhôm của họ Hồ Quỳnh Lưu

Đầy tuần tuổi, bố Zính đã gửi ảnh "Bộ trưởng Giao thông tương lai" Hồ Nghĩa Dũng cho các ông các bà, chú bác, anh chị em. Mong cháu chóng lớn và "làm ăn không thối" như bộ trưởng cũ cùng tên.

Mới ngủ dậy à, cháu?


Mếu.


Ngáp rõ to.


Có chim đàng hoàng. Bọ Sắc mừng?


Ngủ tiếp đi!


Đẹp trai xứ Nghệ.

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Câu đối


KÍNH TẶNG ANH CHỊ ĐÔI CÂU ĐỐI

Giáo sư Vũ Khiêu
Kính thưa các bậc lão thành cách mạng!
Kính thưa các đồng chí và các bạn!
Tôi xin được phép nói lên tình cảm của tôi với hai đồng Trần Tử Bình và Nguyễn Thị Hưng - hai người mà tôi có may mắn được gần gũi và quý mến đã từ lâu, thông qua đôi câu đối.
Trong thời buổi thực dân Pháp dày xéo đất nước ta, dân ta chịu bao đau khổ, đói rét thì anh Trần Tử Bình và chị Nguyễn Thị Hưng đã sớm giác ngộ cách mạng. Vì vậy mà tôi đã dùng hình tượng hai anh chị dùng hai thanh kiếm “thư kiếm và hùng kiếm” (một thanh dùng cho nữ và một thanh dùng cho nam), đi cứu nước.
Anh Trần Tử Bình hoạt động cách mạng rất kiên cường và anh dũng, trong kháng chiến cũng như trong hoà bình, trên mặt trận chính trị cũng như mặt trận quân sự, giỏi về nội trị cũng như về ngoại giao… Suốt đời anh nêu một tấm gương trung dũng vì dân, vì nước. Anh là người thực hiện rất xuất sắc lời dạy của Bác Hồ “Trung với Nước, Hiếu với Dân”. Câu trên gắn với nghĩa “Trung”, câu dưới liền với nghĩa “Hiếu”. Vậy là,

Tuốt kiếm thư hùng đi cứu nước
Suốt đời trung dũng chỉ vì dân
Xin cám ơn các quý vị!



Tâm sự của chú Hà Ân

KỶ NIỆM KHI VIẾT VỀ CUỘC ĐẤU TRANH CỦA CÔNG NHÂN ĐỒN ĐIỀN CAO SU PHÚ RIỀNG

Chú Hà Ãn đọc tham luận.

Nhà sử học Hà Ân
Hòa bình lập lại sau hội nghị Giơ-ne-vơ, miền Bắc bước vào xây dựng sau chiến tranh. Có nhiều công việc mà từ nay mới bắt đầu thực hiện. Bấy giờ những kinh nghiệm đấu tranh của nhiều cán bộ lão thành cần được nghiên cứu thấu đáo để bổ sung cho công tác xây dựng Đảng. Nhưng các đồng chí có quá trình hoạt động thường học không cao, việc tự viết lấy hồi kí cho mình bị hạn chế nên các nhà xuất bản lúc bấy giờ thường có ý kiến “một người kể, một người viết”.


Một kỷ niệm khó quên


MỘT KỶ NIỆM KHÓ QUÊN

Phan Vĩnh Đôn kể


            Vốn là một học viên Trường Lục quân Việt Nam, hoà bình lập lại, tôi được chuyển ngành về công tác tại Tổng cục Thể dục - Thể thao. Lần đó, tôi được giao nhiệm vụ phụ trách Đội tuyển điền kinh Trung ương sang tập huấn và thi đấu tại Bắc Kinh (Trung Quốc).

            Các vận động viên của ta còn rất trẻ mới 19-20 tuổi, lần đầu tiên được ra nước ngoài luyện tập và thi đấu nên không khỏi bỡ ngỡ, từ việc ăn ở, đi lại cho đến sân bãi, luyện tập. Trong đoàn có Hoàng Vĩnh Giang là vận động viên nhảy cao đầy triển vọng, sau này là Giám đốc Sở Thể dục – Thể thao Hà Nội. Sang nước bạn đúng những tháng cuối năm, thời tiết đã vào đông nên ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe và điều kiện luyện tập. Đây cũng là lần đầu tiên anh em được tập điền kinh trong sân có mái che. Biết khó khăn của đoàn, Đại sứ Trần Tử Bình rất quan tâm. Ông giao nhiệm vụ cho một tùy viên theo dõi, hễ có khó khăn gì được giải quyết ngay.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Nỗi nhớ Hồng Hà


 



NỖI NHỚ HỒNG HÀ[1]
Trần Kiếm Qua[2]

            Việt Nam là Tổ quốc của Hồng Thuỷ - Nguyễn Sơn và cũng là Tổ quốc thứ hai của các con Trung Quốc của ông. Gia đình chúng tôi có mối tình thân không thể gì chia cắt được với nhân dân Việt Nam.
            Năm 1962, sáu năm sau ngày Hồng Thuỷ tạ thế, cháu Tiểu Phong đang học cấp III ở trường Trung học số 4 Bắc Kinh. Để hiểu hơn về người cha thân yêu của mình, Tiểu Phong đã viết một bức thư gửi đồng chí Trần Tử Bình, Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc.

Có chuyện về cụ Bình Chính ủy

Mời vào đây, nghe em Tuấn, con chú Trung học viên D5 Công binh (khóa 7 1952) kể!

Trồng cây trên đường Trần Tử Bình ở HN

Nhân dịp 19/8/2008, gia đình biết tin Tp HN đặt tên đường TRẦN TỬ BÌNH cho con phố nối đường Hoàng Quốc Việt và .... Chiều ấy, anh Hà Trọng Tuyên (con rể bác Nguyễn Sơn) gọi điện báo tin: họ gắn biển rồi. Kiến Quốc phi xe lên ngay và chụp bức ảnh đầu tiên.

Và gia đình thống nhất trồng cây ở đầu phố để ghi nhận sự việc này. Theo ý kiến Việt Trung, chọn cây bồ đề ở sân nhà 99 (chim ăn quả và thải ra hạt, cây mọc lên). Ý tưởng quá hay. Cây cao đến 3m, phải cho nghiêng trong xe. Hôm đó có Tuấn Câm, nhà báo Duy Hiển (ANTG) cùng bạn bè Học viện KTQS (Bính, Giang Mù, Quý, Giáo, Thái...). Đến nơi đã thấy anh Tuyên mang xẻng cuốc, bình tưới đứng chờ. Đúng dịp này mẹ con nhà Phúc đang về nước. Thật đông, vui.
Khi ở Cung Văn hóa đang tổ chức lễ kỉ niệm Tổng khởi nghĩa 19/8 thì gia đình cùng bạn bè đang hạ cây, lấp đất, tưới tắm. Biển "Cây bồ đề gia đình Thiếu tướng Trần Tử Bình kính tặng" được gắn ngang thân.
Chị bán hàng nước ngay đầu phố được giao nhiệm vụ chăm sóc mỗi ngày: "Ông sẽ phù hộ cho chị ăn nên làm gia". (Mẹ Minh không quên gửi chị ít tiền). Cổng trường Cao đẳng Mẫu giáo TW sát đầu đường, hàng năm ông Bình sẽ chứng kiến học trò lứa con cháu ra trường, góp phần vào sự nghiệp "trồng người" của đất nước.