Chủ nhật rồi, Việt Trung cùng em Đông (con chú Dương, cô Lưu) đã về Tiêu Động. Có 1 số việc đã làm:
1. Chụp 1 bộ ảnh rước hiệu.
2. Vận động làm còn đường từ cổng làng vào nhà thờ.
- Huyện cho 70 T xi măng.
- Tiền làm đường: huy động sức dân và vận động bà con xa xứ đóng góp. Gia đình ta phía Nam sẽ cùng tham gia vận động.
- Cần xây dựng sớm dự toán.
3. Sẽ đặt tên con đường đó là ĐƯỜNG THÁNH TƯỚNG. Đây cũng là sự tri ân những người có công với đất nước, quê hương mà trực tiếp là Thánh Phê-rô Hiếu và Tướng Trần Tử Bình.
Nơi lưu giữ những kỉ niệm của ông bà, cha mẹ, tới thế hệ con, cháu... và của từng gia đình nhỏ; Nơi trao đổi tâm tư, tình cảm, gìn giữ nề nếp, gia phong, truyền thống tốt đẹp của cha mẹ, gia đình.
Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).
Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012
Tra cứu danh nhân
PHẦN TRA CỨU
·
Phan Anh (1912-1990). Quê: Hà Tĩnh. Bộ trưởng Thanh niên Chính phủ Trần
Trọng Kim 1945. Bộ trưởng Quốc phòng 1946, Bộ trưởng Kinh tế từ 1947, sau là Bộ
trưởng Bộ Ngoại thương. Từng tham gia hội nghị Phông-ten Nơ-blô 1946 và
Giơ-ne-vơ 1954.
·
Lê Quảng Ba (1914-1988). Quê: Cao Bằng. Tham gia cách mạng 1935. 1944-1945
phái viên Kì bộ Việt Minh Cao - Bắc - Lạng. 1945-1947 Khu trưởng Khu Hà Nội,
Khu trưởng Khu 12. 1948-1949 Chỉ huy trưởng mặt trận Thập Vạn Đại Sơn. 12-1949
Tư lệnh Liên khu Việt Bắc. 1951 Đại đoàn trưởng 316. Uỷ viên TW[1] khóa
III.
Biên niên sử Văn phòng Đảng ủy quân sự TW... (Trích)
TỪ VĂN PHÒNG TRUNG
ƯƠNG QUÂN UỶ
ĐẾN VĂN PHÒNG ĐẢNG UỶ QUÂN SỰ TRUNG ƯƠNG
– VĂN PHÒNG BỘ QUỐC PHÒNG
(1947-2005)[1]
Tháng 11: Trong khi Đảng rút vào hoạt động bí mật, các đồng chí cán bộ lãnh đạo của Đảng trong quân đội họp bàn cách thành lập hệ thống tổ chức Đảng trong quân đội.
Danh sách các đồng chí Uỷ viên Trung ương Quân uỷ (được ghi trong biên bản hội nghị Trung ương Quân uỷ ngày 1 tháng 7 năm 1946) như sau: “Hiện tình QQQ có bảy uỷ viên: Văn, Bình, Dũng, Liêm, Thái, Tấn, Sơn”. (Cụ thể là các đồng chí: Võ Nguyên Giáp, Trần Tử Bình, Văn Tiến Dũng, Lê Liêm, Hoàng Văn Thái, Chu Văn Tấn, Nguyễn Sơn).
Bí thư là đồng chí Võ Nguyên Giáp, dự bị Bí thư[2] là đồng chí Trần Tử Bình.
ĐẾN VĂN PHÒNG ĐẢNG UỶ QUÂN SỰ TRUNG ƯƠNG
– VĂN PHÒNG BỘ QUỐC PHÒNG
(1947-2005)[1]
Năm 1945
Sự lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Đông Dương đối với quân đội trong cả nước được đặt ra ngay sau khi Cách
mạng Tháng Tám thành công.Tháng 11: Trong khi Đảng rút vào hoạt động bí mật, các đồng chí cán bộ lãnh đạo của Đảng trong quân đội họp bàn cách thành lập hệ thống tổ chức Đảng trong quân đội.
Năm 1946
Trung ương Quân uỷ được thành lập để
giúp Ban chấp hành Trung ương Đảng lãnh đạo quân đội. Để giữ bí mật hoạt động,
Đảng gọi là Hội Cứu quốc (gọi tắt là Hội) và Trung ương Quân uỷ gọi là QQQ.Danh sách các đồng chí Uỷ viên Trung ương Quân uỷ (được ghi trong biên bản hội nghị Trung ương Quân uỷ ngày 1 tháng 7 năm 1946) như sau: “Hiện tình QQQ có bảy uỷ viên: Văn, Bình, Dũng, Liêm, Thái, Tấn, Sơn”. (Cụ thể là các đồng chí: Võ Nguyên Giáp, Trần Tử Bình, Văn Tiến Dũng, Lê Liêm, Hoàng Văn Thái, Chu Văn Tấn, Nguyễn Sơn).
Bí thư là đồng chí Võ Nguyên Giáp, dự bị Bí thư[2] là đồng chí Trần Tử Bình.
Bác Trần Văn Giàu, bạn tù Côn Đảo
GẶP GIÁO SƯ TRẦN VĂN GIÀU,
NGƯỜI BẠN TÙ CÔN ĐẢO CỦA CHA TÔI
Kháng Chiến – Kiến Quốc
Còn vài ngày nữa là tới
ngày lễ trọng đại của tháng Tám lịch sử, chúng tôi đến thăm Giáo sư Trần Văn
Giàu[1].
Ông sống gần Trường Đua Phú Thọ. Giáo sư rất vui khi biết có con của bạn tù lại chơi. Ông mời chúng tôi ngồi xuống ghế rồi hỏi: “Các cháu uống gì? Bia nhé!”. Biết ông có thói quen tiếp khách quý bằng bia nên chị giúp việc mang ngay ra lon bia rồi tự tay ông giật nắp, rót ra cốc. Câu chuyện được bắt đầu…
Ông sống gần Trường Đua Phú Thọ. Giáo sư rất vui khi biết có con của bạn tù lại chơi. Ông mời chúng tôi ngồi xuống ghế rồi hỏi: “Các cháu uống gì? Bia nhé!”. Biết ông có thói quen tiếp khách quý bằng bia nên chị giúp việc mang ngay ra lon bia rồi tự tay ông giật nắp, rót ra cốc. Câu chuyện được bắt đầu…
- Năm nay tôi đã 95 tuổi. Tôi sinh năm
1911 cùng tuổi với anh Võ Nguyên Giáp nhưng sinh sau hai chục ngày. Dạo này yếu
rồi, đi lại khó khăn và hay quên…
-
Thế bác có nhớ ngày này hơn sáu mươi năm về trước, tháng Tám năm 1945?
-
Nhớ chứ. Sau Hà Nội và Huế thì Sài Gòn - Chợ Lớn giành chính quyền vào ngày
25 tháng 8. Đến ngày 2 tháng 9 khi ngoài Hà Nội tổ chức lễ Tuyên ngôn độc lập
thì trong này phải đến cả triệu dân của Sài Gòn, Chợ Lớn và dân Lục tỉnh hồ hởi
kéo về tập trung ở quảng
trường Nô-rô-đôm, trước Dinh Độc Lập và quảng trường trước tòa nhà Uỷ
ban bây giờ. Đây là cuộc mit-tinh lớn chưa từng thấy trong lịch sử. Nhân dân
đón chờ tiếp âm của Đài Tiếng nói Việt Nam về bài diễn văn của Hồ Chủ tịch đọc
tại Quảng trường Ba Đình.
Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012
Với các tướng lĩnh QĐ
Tình bạn với các
tướng lĩnh
Trần Kháng Chiến
Cha
tôi có 14 năm quân ngũ. Những năm tháng đó ông có nhiều đồng đội thân thiết. Là
đứa con lớn trong gia đình tôi may mắn
được chứng kiến, được nghe lại nhiều chuyện về quan hệ gần gũi của ông với các
tướng lĩnh, cán bộ cao cấp lớp đầu tiên.
Với
Trung tướng Nguyễn Bình
Người mà cha tôi quen biết sớm nhất
trong số những tướng lĩnh là Trung tướng Nguyễn Bình. Tên thật của ông là
Nguyễn Phương Thảo, người phố Bần, Hưng Yên. Ông tham gia Việt Nam Quốc dân
đảng. Năm 1930, ông cùng nhiều đảng viên Quốc dân đảng như Trần Huy Liệu, Trần
Xuân Độ… bị bắt, bị kết án. Cha tôi biết ông trong những năm cùng ngồi tù Côn
Đảo. Cha tôi kể lại rằng giữa các tù
nhân Cộng sản và Quốc dân đảng có những bất đồng về quan điểm tiến hành cách
mạng. Vì có những bất đồng nên hai
“khối” tù chính trị hay tranh luận. Do vạy cha tôi cùng các tù Cộng sản có quan
hệ rất cởi mở với ông Thảo. Theo cha tôi, ông Thảo là người khí phách ngang tàng, ngay thẳng. Tại Côn Đảo, ông Thảo
có ảnh hưởng lớn với cánh tù thường phạm, nhất là cánh dân “anh chị” Lục tỉnh.
Kỉ niệm về thủ trưởng Bình (Vũ Thuần)
Về một lần Mao Chủ
tịch tiếp Đại sứ
Mười giờ sáng hôm ấy, Đại sứ Trần Tử
Bình được Mao Chủ tịch tiếp tại phòng khách ở Trung Nam Hải. Tôi có mặt với
nhiệm vụ phiên dịch.
Nhìn thấy chúng tôi, đang ngồi trên
đi-văng Mao Chủ tịch đứng dậy, giơ tay chào rồi bắt tay thân mật. Người nói: - Được tin các đồng chí đến, tôi thu xếp tiếp ngay, mặc dầu giờ này là giờ ngủ của tôi. Trước sau tôi vẫn coi các đồng chí là sứ giả của tiến tuyến lớn. Tiền tuyến lớn gọi hậu phương phải trả lời ngay.
Đại sứ Trần Tử Bình vui mừng báo cáo với Mao Chủ tịch về những chiến công mới nhất của quân, dân hai miền Nam, Bắc trong tháng qua. Những lần trước, do chưa quen với khẩu âm vùng Hồ Nam của Mao Chủ tịch nên khi Người nói nhanh có chỗ không nghe ra nên tôi không dịch được. Lo quá toát mồ hôi, ướt cả lưng chiếc áo len ngắn tay. Vậy mà lần này nhờ “khí thế” của Đại sứ, tôi trở nên tự tin hơn, phát âm rõ ràng, cố gắng dịch thật to làm cho buổi gặp mặt trở nên sôi nổi. Nghe xong Mao Chủ tịch đứng dậy, bắt tay chúc mừng:
- Các đồng chí tiếp tục kiên trì đánh giặc, cuộc kháng chiến của các đồng chí nhất định thắng lợi!
Khi Đại sứ chào ra về, tôi được Mao Chủ tịch bắt tay rồi xoa đầu khen:
- Đồng chí xứng đáng là một trong những sản phẩm tốt của mối quan hệ hữu nghị Trung - Việt!
Ký ức về cha mẹ
NHỮNG KÝ ỨC VỀ CHA MẸ TÔI
Trần Việt Trung
Mỗi người sinh ra trên đời
đều do tinh cha huyết mẹ mà hình thành, đều có những ký ức về người sinh ra
mình, nhưng không phải ai cũng có thể viết về cha mẹ và không phải bài viết nào
cũng được lưu lại theo năm tháng.
Cuốn sách "Trần Tử
Bình từ Phú Riềng Đỏ tới mùa Thu Hà Nội… " do anh chị em trong gia đình
tôi bỏ công sức biên soạn cùng những buổi trò chuyện với các bác, các chú từng công tác với cha mẹ
tôi, những bài viết giản dị và trung thực về cha mẹ tôi chính là động lực khích
lệ ghi lại những điều tôi được biết về người sinh ra mình, để: gần thì để các
cháu trong gia đình biết thêm về ông bà, rộng hơn thì cho bạn bè, học trò tôi
biết thêm về những người họ tôn kính và ngưỡng mộ.
Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012
"Phú Riềng đỏ" - Hạt giống của phong trào cộng sản miền Đông Nam bộ
“PHÚ RIỀNG ĐỎ” - HẠT
GIỐNG ĐỎ CỦA
PHONG TRÀO CỘNG SẢN
MIỀN ĐÔNG NAM BỘ
Ban Tuyên giáo Tỉnh
uỷ Bình Phước
Tổ chức Việt Nam Thanh
niên cách mạng đồng chí Hội do Nguyễn Ai Quốc sáng lập ở Quảng Châu (Trung
Quốc) vào tháng 6 năm 1925 là một đoàn thể cách mạng có xu hướng Mac-xít, làm
nhiệm vụ tuyên truyền tư tưởng cách mạng vô sản vào phong trào công nhân và
phong trào yêu nước, chuẩn bị những tiền đề chính trị - tư tưởng - tổ chức cho
sự ra đời của chính đảng vô sản ở Việt Nam. Cũng từ đây, Việt Nam Thanh niên
cách mạng đồng chí Hội thực hiện một cuộc vận động lớn - cuộc vận động “vô sản
hóa”. Tất cả các đảng viên thanh niên đi về nông thôn, nhà máy, hầm mỏ, đồn
điền… lao động, thâm nhập vào quần chúng để tuyên truyền giác ngộ cho họ về còn
đường giải phóng, con đường cách mạng. Từ môi trường của người lao động mà các
đảng viên thanh niên được “vô sản hóa” về lập trường tư tưởng của chính mình.
Các đồn điền cao su miền Đông Nam Bộ được Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng
chí Hội chọn làm địa bàn chủ yếu để thực hiện “vô sản hóa”.
Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012
QUẢ PHÚC
QUẢ PHÚC
Việt
Y Thiên Tích
Là một lương y, tuy sống và làm việc nhiều năm trong các cơ
quan nhà nước dưới chế độ mới, nhưng được sinh ra lớn lên rồi tự lập trong một
gia đình Nho y, tôi vẫn nhìn nhận và đánh giá các sự việc trong cuộc sống theo
“quan niệm” của mình.
Đầu năm 1992, khi chữa cho một bệnh nhân là con dâu út của một
gia đình cán bộ cách mạng, tôi có dịp đến chơi và làm quen với các thành viên
trong gia đình ông bà Trần Tử Bình. Mối quan hệ giữa tôi với gia đình ngày thêm
gắn bó.
Nhà số 99
NHÀ SỐ 99
Nhà báo Hữu Việt
Nằm ở quãng cuối phố Trần Hưng Đạo.
Biệt thự xây từ thời Pháp. Bước qua cổng sắt gặp một tán khế xanh đang sà xuống.
Trong sân có thêm cây trứng gà. Một bà lão phúc hậu thường ngồi sưởi nắng. Tên
bà là Nguyễn Thị Hưng, phu nhân Lão tướng quân Trần Tử Bình…
![]() |
| Bạn bè con cái bên mẹ tại nhà 99 tháng 10/1986. |
Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012
Thư gửi...
THƯ GỬI BAN GIÁM ĐỐC CÂU LẠC BỘ BA ĐÌNH, HÀ NỘI
Bắc Kinh, ngày 30 tháng 12 năm 1966
Năm mới chúc các đồng chí khỏe!
Cán bộ ta từ cao cấp trở xuống dùng
trí não nhiều nên hay suy nhược thần kinh, huyết áp, mất ngủ v.v…
Riêng tôi thích tập thể dục nhẹ và bơi
lội. Một ngày 2 giờ – buổi sáng sớm và buổi chiều (từ 6 giờ đến 7 giờ) là tốt
nhất. Tôi ở nhà 15 ngày, đã làm như trên, nên huyết áp xuống, ngủ ngon không cần
dùng thuốc ngủ và ăn ngon.
Câu lạc bộ cần mở rộng thêm môn bơi lội,
đánh bi-a. Như vậy là giải trí kết hợp với thể lực vận động, rất tốt cho các đồng
chí từ 60 tuổi trở lên; tất nhiên còn tuỳ theo điều kiện và sức khỏe từng người.
Trần Tử Bình
Tư liệu: Vụ án Trần Dụ Châu
NHÂN VỤ ÁN TRẦN DỤ CHÂU
Xã luận báo Cứu Quốc ngày 27 tháng 9 năm 1950
Trần Dụ Châu, nguyên Giám đốc Nha Quân nhu can tội ăn cắp công quỹ làm nhiều điều bỉ ổi đã bị đưa ra trước Tòa án binh tối cao. Ngay ngày hôm sau, tên phản bội quyền lợi nhân dân ấy đã bị bắn để đền tội của y.
Xã luận báo Cứu Quốc ngày 27 tháng 9 năm 1950
Trần Dụ Châu, nguyên Giám đốc Nha Quân nhu can tội ăn cắp công quỹ làm nhiều điều bỉ ổi đã bị đưa ra trước Tòa án binh tối cao. Ngay ngày hôm sau, tên phản bội quyền lợi nhân dân ấy đã bị bắn để đền tội của y.
Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012
Con, cháu nhà 99 đón nhận Huân chương Sao Vàng cho ông
Chủ tịch Sáu Phong, nguyên bí thư Sông Bé (mảnh đất của sự kiện Phú Riềng đỏ lịch sử) thay mặt Nhà nước trao huân chương này cho gia đình.
Sau buổi lễ, cả nhà ra trước sảnh - nơi cách đây 63 năm, ông đã cùng ông Nguyễn Khang, Lê Trọng Nghĩa, Trần Duy Thân chỉ huy lực lượng cách mạng tấn công vào bộ chỉ huy tối cao của chính phủ Trần Trọng Kim, giành chính quyền về tay nhân dân - chụp ảnh kỉ niệm.
Kỷ niệm với Bác Hồ
KỶ NIỆM VỚI BÁC
HỒ
TRẦN HẠNH PHÚC
Những năm sống
trên chiến khu Việt Bắc, cha mẹ tôi có nhiều
kỷ niệm với Bác. Đặc biệt những năm cha tôi làm Đại sứ ở Trung Quốc, mỗi
lần Bác sang thăm Bắc Kinh chính thức và không chính thức, cha tôi được vinh dự
đón tiếp. Thật tiếc vì thời gian đó chúng tôi còn quá nhỏ và rất ít có dịp được
sống gần cha nên không được nghe kể lại những kỷ niệm quý báu đó. Tuy nhiên có
một vài kỷ niệm với Bác làm tôi nhớ mãi.
![]() |
| Cha cùng Bác Hồ tại Trung Nam Hải, Bắc Kinh, hè 1965. |
Phát huy truyền thống Phú Riềng đỏ...
PHÁT HUY TRUYỀN
THỐNG PHÚ RIỀNG ĐỎ
CÔNG NHÂN VIÊN CHỨC – LAO ĐỘNG NGÀNH CAO SU
VƯỢT QUA KHÓ KHĂN,THỬ THÁCH, KHÔNG NGỪNG VƯƠN LÊN
BAN CHẤP HÀNH CÔNG ĐOÀN CAO SU VIỆT NAM
CÔNG NHÂN VIÊN CHỨC – LAO ĐỘNG NGÀNH CAO SU
VƯỢT QUA KHÓ KHĂN,THỬ THÁCH, KHÔNG NGỪNG VƯƠN LÊN
BAN CHẤP HÀNH CÔNG ĐOÀN CAO SU VIỆT NAM
Cây cao su và thân phận người phu đồn điền
Năm 1897, cây cao su đã “đặt chân” tại
Việt Nam và được xem là cây côn g nghiêp chiến lược của thực dân Pháp trong quá
trình khai thác, bóc lột tài nguyên vâ nguồn nhân lực tại các nước thuộc địa.
Sau năm 1906, diện tích vườn cây cao su tại Việt Nam liên tục được phát triển
mở rộng, chủ yếu ở khu vực miền Đông Nam Bộ. Cùng với quá trình đó, đội ngũ
công nhân dần dần được hình thành, họ là những nông dân nghèo khổ từ các tỉnh
miền Bắc, miền Trung vì chịu không nổi cảnh đói rách, đành rời bỏ quê hương vào
làm phu đồn điền cao su để tìm đất sống. Trước khi bước chân vào đây họ đâu có
ngờ sẽ bước vào “chốn địa ngục trần gian”. Tại đây, họ bị bọn chủ tư bản cấu
kết với chính quyền thực dân, phong kiến bóc lột đến tận xương tuỷ, bị đánh
đập, cúp phạt hết sức tàn nhẫn và tàn ác, họ phải “Bán thân đổi mấy đồng
xu/Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng”, họ phải sống một cuộc đời trăm cay
nghìn đắng, khổ cực và tủi nhục trăm bề.
“Ở đâu có áp bức thì ở
đó có đấu tranh”! Chân lí ấy đã thể hiện rất rõ ở đội ngũ công nhân Ngành Cao
su Việt Nam ngay từ khi mới ra đời. Không chịu nổi sự bóc lột và hành hạ tàn
nhẫn của bọn tư bản thực dân đã đẩy họ vào cảnh thân tàn ma dại, người công
nhân cao su sau một thời gian ngắn bước chân vào đồn điền đã có sự phản kháng
khá mạnh mẽ. Tuy nhiên ở giai đoạn đầu (1910-1920) do chưa có sự giác ngộ đầy
đủ về giai cấp, về đấu tranh giai cấp và giải phóng dân tộc, nên sự phản kháng
của họ thường manh tính đơn lẻ, tự phát và có phần tiêu cực (chẳng hạn như bỏ
trốn, chặt phá cây cao su, tự tử, chém chết những tên xu, cai độc ác… ). Các
hình thức này phần lớn chỉ mang lại sự thiệt hại cho bản thân mà không hề làm
chùn tay bọn áp bức, bòc lột.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



