Gia đình năm 1960 ở Hà Nội

Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

TIỄN ĐƯA MẸ ĐỒNG ĐỘI

Tiễn đưa Mẹ hôm nay không phải con trai
Mà là những thằng bạn nó.
Con của mẹ đã ra đi truớc đó
Đến hôm nay sắp chẵn bốn chục năm
Chừng ấy năm Mẹ khắc khoải âm thầm
Cắn chặt răng, nước mắt lặn vào trong...
...

Không có con nhưng Mẹ còn chúng nó
Những thằng bạn đến thăm mẹ thay con.
Và hôm nay chúng đến chít khăn tang
Thay con, đưa Mẹ về Bên Ấy
...

Ngày con ra đi tuổi vừa mười mấy
Chúng nó giờ đây sáu chục cả rồi.
Chỉ lát nữa thôi mẹ con mình gặp mặt
Cuộc đoàn viên sau bốn chục năm trời

...
Chúng con đưa tiễn Mẹ. Mẹ ơi...
Trần Kiến Quốc
--------
Bạn Trỗi Huỳnh Kim Trung hy sinh ngày 20/8/1972. Năm nay tròn 40 năm. Bao nhiêu năm ấy, bạn bè đến thăm má thay Trung. Ngày má mất, bạn Trỗi đến chít khăn tang, đưa mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng. Xúc động, tôi đã viết bài thơ khi trở về.

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Bạn đọc đã vượt con số 1 vạn

Hôm nay 6/8/2012, nhìn vào thống kê bạn đọc thấy ghi con số: 10.182. Vậy là trang này được quan tâm không chỉ trong đại gia đình 99 mà cả nhiều bạn bè thân thiết. Xin chân thành cảm ơn!
BBT hứa sẽ cố gắng tìm tòi nhiều tư liệu quý để phục vụ bạn đọc!

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

Nỗi đau còn đó

Đây là bài viết sau khi từ HN viếng cụ Trần Độ về. Năm nay tròn 10 năm cụ đi cũng là "tuổi" của bài viết. Một số chi tiết có điều chỉnh nhẹ nhưng giữ nguyên nội dung.

NỖI ĐAU CÒN ĐÓ
                      “Những người có tâm, có đức sẽ sống mãi...”
Trần Kiến Quốc

Nghe tin tang lễ cụ Trần Độ, một lão thành cách mạng, được tổ chức tại Nhà tang lễ quốc gia, chúng tôi có mặt từ sớm. Từ 8 giờ ngày 14-8-2002, họ hàng, bạn bè thân hữu, đồng chí đồng đội trong 2 cuộc kháng chiến của dân tộc, các văn nghệ sĩ… đã tập trung về số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. Cửa hàng bán hoa ngay cổng hôm nay thật đắt khách.
Trong gian chính sáng ấy.


Chú Trần Độ mất tròn 10 năm

Ngày 9/8 này, đúng 10 năm chú mất.
Gia đình chú có quan hệ thân thiết với cha mẹ chúng ta. Đầu những năm 1940, bà Hằng là Z.T (giao thông) của ông Hoàng Văn Thụ với ông Trần Tử Bình (ngày mới từ Côn Đảo về bị quản thúc ở Bình Lục, Hà Nam). Những năm 1947, 48, cô chú là hàng xóm của cha mẹ ta ở cơ quan Tổng Tư lệnh trên Việt Bắc. Ngày đó mẹ bị viêm màng não, anh Chiến còn được bà Hằng cho bú nhờ.
Từ năm 1974, khi chú Độ từ B2 ra thì chuyển nhà về 97 Trần Hưng Đạo. Cô chú là hàng xóm của nhà 99 suốt đến giờ. Chú được trao tặng Huân chương HCM từ 1986. Một lần hỏi thăm biết cha chỉ được truy tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất sau khi mất, chú bảo: "Cha các cháu là bậc đàn anh của chú, ông ấy phải được HCM. Các cháu nên hỏi cơ quan chủ quản cuối cùng...". Lần đó đề đạt với Bộ Ngoại giao thì đầu năm 2001 họ trao huân chương cho gia đình.
Sinh thời, ngày còn khỏe, năm nào chú cũng vào Nam, sống lại "không khí ngày xưa". Chiến - Quốc hay được tháp tùng chú đi thăm thú bạn bè. Những chuyến đi ấy học hỏi được bao điều.
Ngày chú mất, Quốc thay mặt anh em ta ở phía Nam ra dự tang lễ. Vậy mà đã 10 năm. Nhanh quá!
Trên Bantroi5 bắt đầu đăng bài viết về ông Độbà Hằng. Mời nhà ta đón xem!

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Mý còn yêu cả mèo

Mý và My.
Không chỉ yêu chó mà Mý rất quý mèo. Năm kia vừa học đàn ở nhà thầy Hải ra, thấy ngay chú mèo hen đang rên khe khẽ góc đường. Người thì bé xíu, lông nâu pha vằn đen, trông xấu xí lắm. Thương nó quá, Mý bế về xin mẹ cho nuôi. Mẹ chỉ nói: "Đã nuôi phải yêu nó và phải nuôi đến cùng!".
Đặt tên nó là My. Hai năm nay My sống chung mái nhà với Mý. Sáng nào cũng lên phòng chị gại gại lưng vào cửa, đòi mở. Khi chị học bài thì nhảy tót lên lòng, nũng nịu. Hôm nào chị đi học về muộn là ngơ ngẩn trông.
Sáng nay Mý xin ba 5 nghìn. "Để làm gì vậy?". "Ở trường con có con mèo con, nó ốm quá, sợ chết mất. Mấy đứa chúng con góp tiền mua sữa cho nó".
Tình thương yêu nhân loại sẽ bắt đầu từ đây đấy!

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Thăm bà Hà Giang (KQ)

Thắp nén nhang cho ông.
Nung nấu ý tưởng cùng nhà báo trẻ Tô Lan Hương (Phụ san Đang Yêu của Phụ nữ Thủ đô) đi viết về các lão thành cách mạng cùng gia đình, chiều qua hẹn chị Lượng (con riêng của bác Trần Xuân Độ). Chị dặn, bà tỉnh táo nhưng hơi khó nghe, phải nói to và không thích kể về mình (vì con nhiều người đáng viết hơn!). Chị hứa sẽ thuyết phục mẹ nhưng sợ là khó. Sáng nay khi chú cháu lên đường cũng xác định như thế với Hương.
Chả nhớ số nhà, đi theo trí nhớ. Anh Nguyễn Văn Anh (chồng chị Lượng. Hai anh em từng học cùng đại đội C153 ở Đại học quân sự nên chả lạ gì) ra mở cửa. Chị Lượng rồi bà từ trong nhà ra. Mừng rỡ vì thấy bà còn khỏe, đẹp, mái tóc bạc phơ. Bà nhận ra: Thằng Quốc đấy à?

Khi bà đã tin.






















Bài viết sau chuyến đi của Trần Việt Trung

Mời sang Bantroi5!

SUY NGẪM SAU MỘT CHUYẾN ĐI XA

Tháng bảy này, cả nước Anh đang chuẩn bị tổ chức ngày hội thể thao Toàn cầu mà đã từ lâu được đặt với tên rất Hy Lạp là Olympic. Người Anh với thói quen bình thường và trong nếp sống hàng ngày ít để ý đến những việc của quốc gia, thậm chí còn lãnh đạm. Có lẽ, vì thế mà họ được ta gọi là Phớt Ăng lê chăng? Họ chỉ để ý đến công việc của cá nhân mình, những chính sách nào mà dính dáng đến quyền lợi, đến chế độ của cá nhân thì họ nhạy cảm lắm. Thế mà Olympic 2012 ở Luân Đôn cũng đủ sức hấp dẫn để bắt họ ra khỏi nếp sống cố hữu để cũng bàn luận nhận xét tùy theo sở thích của từng người. Nhưng hãy khoan nói về sự kiện này, sau chuyến đi ngắn ngày sang Luân Đôn trung tuần tháng bảy này, người viết bài muốn nêu lên những nhận xét và suy ngẫm cá nhân về một xã hội phương tây để tìm ra những cái hay ta nên học tập, cái cố hữu mà nếu Việt Nam mình phát triển trong tương lai sẽ gặp phải.

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

Những chú chó nhà Nông cho Mý


Hôm rồi bắt về chú cún lai Phú Quốc vì có kiếm trên lưng, khoang đen trắng. Mý rất yêu và đặt tên là Hachico, gọi tắt là Hachi.
Mý lấy tên chú chó trung thành với chủ ở Nhật, được dựng thành phim nhiều tập trên TV. Ngày ngày Hachico đưa chủ ra bến tầu rồi chờ cho ông đi làm về. Hai bạn thân thiết với nhau. Ngày ông mất, Hachico vẫn không bỏ thói quen cũ, chiều nào cũng ra chờ chủ. Mười năm sau, Hachico mất. Vì trân trọng tình yêu thương tha thiết của chú chó với chủ mà cư dân Tp đó đã cho dựng tượng Hachico.
Còn Vá đen thì rất vui vì có thêm bạn. Tuy tuổi tác khác nhau nhưng cả 2 luôn nhảy nhót, chơi bời cùng nhau. Vá thì không dám vào trong nhà; còn Hachi thì có thói quen từ nhà cũ, cứ sểnh ra là chạy vào tung tăng, đuổi mãi không chịu ra.
Cả 2 chú đều của mẹ Nông cho. Cảm ơn Nông nhé!

Mừng các cháu trưởng thành (Bác Kháng Chiến)

Thế là Trần Hoàng Long bảo vệ xong bằng Thạc sỹ Kiến trúc tại Anh. Ba mẹ đã lo cho cháu học tập, nay  Long  phải chí thú làm việc cho xứng đáng với chăm lo của ba mẹ. Rất mừng là những tư liệu ảnh vể lễ phát bằng của anh Long là do Bồ Nông cung cấp. Bác hiểu rằng cháu đã trưởng thành, biết quan tâm đến sự mong đợi của mọi người trong đại gia đình 99. Mong cháu trưởng thành hơn, luôn là niềm vui, niềm kiêu hãnh của ba Nghị, mẹ Hòa, anh Long.

Nhìn những tấm ảnh ba Trung, mẹ Minh, Lúm, Pính  trong lễ phát bằng tốt nghiệp Đại học hạng ưu cho Pính  cả nhà bác rất mừng. Chúc cháu luôn thành công trong những bước tiếp theo trong cuộc đời. 

Bác Chiến, bác Hà, các anh chị: Dũng, Dung, Trang, Dương chúc mừng Long, Pính. Chúc mừng ba Nghị, mẹ Hòa, ba Trung, mẹ Minh.

Mong các cháu luôn phấn đâu trở thành người có ích cho xã hội!

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

Trần Lan Phương nhận bằng tốt nghiệp (Trần Việt Trung)

Trung vua di England ve cung Minh va Lum, sang du le trao bang tot nghiep dai hoc cua Pinh. Di 10 ngay. 
Quay lại tí!
Xin bao cao de các bac biet Pinh tot nghiep dat loai XUAT SAC (First Class Honours). O Anh: diem duoi 50% chi cap giay chung nhan ma khong co bang(!). Tu 50-60% bang loai C, 61-65% bang loai B, 66-69% bang loai A la gioi, 70-100% la xuat sac. Diem cua Pinh 75% cao nhat khoa Economy and Finance).
Cac chau nha minh duoc gen cham chi thong minh, noi guong cha me va cac bac 1 cach nghiem tuc, duoc ong ba phu ho nen deu co ket qua tot. Trung Minh cung thay rat vui vi cac chau anh huong truyen thong dai gia dinh.

Trần Hoàng Long đỗ "ông nghè" (Bồ Nông)


Anh Long của cháu đã bảo vệ xong Master ở Anh. Dịp nhận bằng, mẹ Hòa đã bay sang dự. Cháu gửi ảnh về để các bác, cô chú, anh chị em nhà ta cùng chia vui.

Bên mẹ Hòa.


Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Chuyện bà Nguyễn Thị Phúc Hằng

Chú Độ, cô Hằng là hàng xóm nhà ta, nhưng có nhiều chuyện chưa biết. Cô từng làm liên lại giữa cha và ông Hoàng Văn Thụ, từng là bạn tù Hỏa Lò của cha và từng cho anh Chiến bú nhờ khi mẹ bị viêm màng não ở Việt Bắc...
Mời đọc!

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Tô Lan Hương và bài viết trên Đang Yêu (Phụ nữ Thủ đô)

Câu chuyện cảm động về gia đình giản dị của Thiếu tướng Trần Tử Bình


Trong một lần gặp con trai của Thiếu tướng Trần Tử Bình đến thăm nhà, bà Đặng Bích Hà – phu nhân của Đại tướng Võ Nguyễn Giáp đã nói: “Cha mẹ cháu sinh con nhiều- đứng đầu Trung ương nhưng dạy con thì gương mẫu trong Trung ương. Các cô các chú vẫn nhắc đến điều này để làm gương học tập”. Khi Thiếu tướng Trần Tử Bình mất cách đây 45 năm, người con nhỏ nhất của ông mới 8 tuổi. Không có sự yêu thương, dìu dắt của cha bên cạnh, nhưng đến giờ phút này, 8 người con của ông vẫn luôn sống với những lời cha mẹ dạy dỗ, với niềm tự hào về truyền thống gia đình, niềm tự hào về người cha là một trong những Tướng lĩnh đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam và luôn sống xứng đáng với niềm tự hào đó.

Vị tướng của “Phú Riềng Đỏ” lẫy lừng trong lịch sử cách mạng
Trong lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam,  Thiếu tướng Trần Tử Bình là vị Tướng người công giáo duy nhất. Quê ông là làng công giáo toàn tòng của xã Tiêu Động (thuộc huyện Bình Lục, Hà Nam). Thuở bé, ông được cha mẹ cho theo học ở trường dòng La-tinh Hoàng Nguyên. Với cha mẹ ông – những người công giáo nghèo khó, sống bằng nghề gắp phân – cái nghề bần cùng nhất trong xã hội xưa, thì việc có một người con trai theo học trường dòng và có cơ hội trở thành cố đạo là niềm tự hào vô cùng lớn. Nhưng khi học trong trường dòng Hoàng Nguyên, Trần Tử Bình luôn luôn bị coi là một “học sinh cá biệt”. Ông phát hiện ra bánh thánh chỉ là bánh bình thường và nước thánh thật ra chỉ là nước lã. Được học hành, được dạy dỗ trong hệ thống trường dòng của nhà thờ công giáo – khi đó đang ủng hộ người Pháp, nhưng trong trái tim Trần Tử Bình, tình yêu đất nước và ý thức dân tộc luôn luôn mãnh liệt. Dù là học sinh trường dòng, nhưng ông đã tham gia vào phong trào đấu tranh đòi thả cụ Phan Bội Châu và là người lãnh đạo các học sinh khác ở trường dòng Hoàng Nguyên để tang cụ Phan Châu Trinh, bất chấp những ngăn cấm của những cố đạo đứng đầu Chủng viện Hoàng Nguyên. Hậu quả là sau đó, ông bị đuổi khỏi trường dòng Hoàng Nguyên. Ông lựa chọn con đường cách mạng kể từ đó và trở thành Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Du lịch Campuchia (KC)

Cha con đã tới Angcovat.
Tôi và vợ chồng cháu Dũng vừa có chuyến du lịch qua Campuchia, thăm Hoàng cung tại Phnongpeng, đến Siêmriêp để được ngắm nhìn hai công trình vĩ đại của nhân loại do người Khomer xây dựng cách đây 1000 năm - Angkovat, Angkothom.
Chúng tôi ngồi xe hơn cả 1000 cây số rong ruổi trên đất Campuchia, từ Tây Ninh qua cửa khẩu Mộc Bài, đến Phnongpeng, đi Siemriep. Sau đó từ Siemriep trở về Mộc Bài. Đường bộ nối các thành phố khá tốt, mật độ xe trên đường không lớn, nên tốc độ xe khá cao, trên 80 km/giờ.