Gia đình năm 1960 ở Hà Nội

Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

Chiếc lá xanh mùa hè (ST: Công)


Bài này 1970 được ban nhạc ghi ta của "ĐHKTQS" chơi trong các đám cưới.
Còn đây là "Green leaves of summer" do Brothers Four hát 1962 với các giọng nam trầm rất hay. Ban nhạc tốp ca này cũng nổi đình đám môt thời như Beattles.


Vài hình ảnh từ Mát (Phúc)


Cháu Đức nhân 2 tuần nghỉ lễ Phục sinh đã bay về Mat với mẹ Phúc. Có vài hình ảnh được ghi nhận tặng cả nhà.
Hai mẹ con.
Với mẹ.
Cùng bạn Tây.

Thư Mèo Rio gửi bà Phúc

Ngày 14-4   
Cháu chào bà Phúc, các chú Minh, Đức. Cháu là Trần Việt Kiên tức Mèo-Rio. Cháu hôm nay tròn 22 tháng, đã biết hát khối bài, trong đó có bái "Meo,meo,meo rửa mặt như mèo...". Sáng sáng khi thức dậy, cháu chay sang phòng ông bà và gọi thật to:  "Ông nội ơi!", nếu ông nội không thưa thì cháu lại gọi "Ông Chiến ơi!". Bà nội bảo cháu không nên gọi như vậy, nhưng cháu cứ quen nên bà luôn phải nhắc. Khi nào bà Phúc về thì cháu sẽ nói chuyện với bà dài, dài.

Ông bà, bamẹ định cho cháu đi học khi tròn hai tuổi. Cháu thích đi học như anh Bim. Cháu hay được ông nội cho đi đón anh Bim nên thích lắm. Ở lớp anh Bim có nhiều bạn, nhiều đồ chơi, rất vui. Cháu nói nhỏ với bà rằng, ông nôi khi cho cháu đi đón anh Bim, hay mua kem cho cháu và anh Bim nhưng không cho bà nôi biết, vì bà hay lo anh em cháu ăn kem lạnh dễ bị viêm họng, ốm, phải đi khám bệnh, phải uống thuốc...
Cháu yêu anh Bim, anh Bim cũng yêu cháu và Cún. Đôi lúc anh Bim không chịu nhừơng cháu, bị ông bà, ba mẹ mắng, tội nghiệp anh Bim. Khi anh Bim không nhường, cháu khóc nhè, bà bảo là "thế là xấu, con trai phải dũng cảm" nhưng chàu khóc ít thôi, vì khi cháu khóc là được ông bà, ba mẹ bênh. Được người lớn bênh vì cháu còn bé tí tẹo. Khi được anh Bim nhường cháu khoái lắm. Ở nhà cháu ít khóc lắm. Chị My My  nhà bác Cường đã đi học mẫu giáo rồi.
Mèo chào bà.

Bữa ăn tươi

Nhà 99 có truyền thống: ngày chủ nhật các nhà lần lượt tổ chức "ăn tươi", thường là phở gà, phở bò, bún bò. hay bánh cuốn... Con cháu được dịp chén món ngon. Cô Phúc rất khéo tay trong nấu nướng nên thường chủ xị.
Đây là bữa phở ở nhà cô Phúc. Bàn ăn là cái bàn gập (bán cho khách hay đi pic-nic ngoài trời) của bác Chiến "đánh" từ Nga về. Các cháu nhà ta ai cũng xinh xắn, tinh ranh và đáng yêu. Nay thì hầu hết đã có gia đình. Lớn hết cả rồi. Ước gì các cháu vẫn như ngày nào!
Trái qua: Ty, Bủm Trang, Zính, Long. Phương.

Vài kỉ niệm của thế hệ thứ hai trong đại gia đình

Bác Chiến, bác Hà sang Nga làm việc ở Viện Hàn lâm KH nên Dũng, Trang được đi cùng. Ngày đó mẹ Phúc cũng từ Tiệp sang Nga nên Dính cũng được sang. Kỉ niệm này cũng đã 20 năm. Nay đứa nào cũng là bố, là mẹ rồi.
Dính, Dũng, Trang ngày ấy.


Dính, Phương, Long, Pính nhân sinh nhật ai đây?
Bức ảnh thứ 2 chụp ở nhà chú Trung. Pính chắc 1 tuổi. Mùa đông. Chắc là năm 1991?

20 năm 1 bức ảnh

Đó là tư liệu mà bố Công giữ được, chụp ảnh 2 bác cháu Quốc - Hùng nhân sinh nhật lần thứ 12 của Hùng, ở Nguyễn Trãi.
Ngày ấy bác còn trẻ, chưa có gia đình, ngày làm việc ở Cty Tiến Long và chiều chiều về ăn cơm với bà ngoại Hùng. Bà bảo: Thằng này dễ nuôi, chỉ cần đĩa dưa là xong bữa cơm.

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Dịch bài viết của phóng viên TV France 3, đăng ngày 9-4-2013. (Phần 2)

Đối với Eric Panthou thì đây là câu chuyện kể rất nổi tiếng về các điều kiện xã hội trong các đồn điền thời bấy giờ. Qua đó, người ta hiểu được tại sao Trần Tử Bình lại trở thành một nhà quân sự cộng sản, tại sao tổ chức cuộc bạo động tại Phú riềng và bị kết án 5 năm tù ?.

Trong cuốn sách "Đồn điền Michelin ở Việt nam", Eric Panthou vừa giải thích, lại vừa bóc trần những cách thức do các ông chủ nhà máy vùng Clermont áp đặt ra : "Các ông chủ nhà máy muốn áp đặt phương pháp làm việc của họ và chủ nghĩa bảo hộ sản xuất trong nước, thực chất là cách tổ chức khoa học do Taylo sáng lập ra nhằm đạt hiệu suất cao nhất mà không tính đến địa lý và sức người. Mặc dù chi rất nhiều tiền vào lĩnh vực y tế và xây dựng bệnh viện để chống lại căn bệnh sốt rét, nhưng những đồn điền của Michelin vẫn bị nhà cầm quyền và những nhà điều tra xã hội chỉ trích".

Qua các trang sách, đọc giả cũng tìm thấy các số liệu của Alexandre Varenne - người sáng lập ra tờ báo La Montagne. Ông ta là một trong những người cầm quyền ở Đông Dương thời Michelin mở rộng đồn điền của họ.

Michelin ở Đông Dương cho tới khi chế độ Sài Gòn sụp đổ và người Mỹ ra đi, 1975.
Các đồn điền này về sau mãi mãi là tài sản của Nhà nước Việt Nam. "

(Hết bài viết,)

Đã có 2 nhận xét về cuốn sách của Eric Panthou :

DF : Tôi không nghi ngờ lợi ích của cuốn sách. Đó là cuốn sách đã vạch ra sự bóc lột thực dân của
         Michelin ở Đông Dương. Những điều này đã được nói đến từ lâu rồi !

Zadig : Cám ơn Eric Panthou và Carola Kaufmann đã cho chúng ta thấy một thời kỳ không mấy sáng
            sủa của ách bóc lột thực dân tại Đông Dương, một lịch sử trước đây lâu lắm rồi được nói ra
            rất trừu tượng, để mà không nói ra bản chất của nó. Với "chủ nghĩa bảo hộ", các ông chủ của
            chúng ta thời đó coi con người ít hiểu biết chỉ là các nô lệ bị đối xử tàn nhẫn ... Hãy nhớ lấy !

Dịch bài viết của phóng viên TV France 3, đăng ngày 9-4-2013. (Phần 1)

Các bạn có thể đã xem clip của Eric Panthou, thông báo cho gia đình 99 THĐ ngày 9-3-2013 cuốn sách "Đồn điền Michelin ở Việt Nam" đã được ra mắt trên kênh TV France 3. Nhân đây tôi muốn tạm dịch sang tiếng Việt bài viết của phóng viên France 3, Britte Cante, về cuốn sách này. Có thể các bạn sẽ hiểu hơn về tình cảm của đọc giả Pháp về cuốn sách.

 Bài dịch:

"Đồn điền Michelin ở Việt Nam", hay lịch sử thuộc địa của biểu tượng Michelin ở Đông Dương.

Cuốn sách này đề cập tới một lĩnh vực, mà ít người được biết đến, trong quá trình mở rộng kinh tế của các ông chủ lốp xe khổng lồ vùng Clermont. Nếu như các nhà sử học Anh Pháp đã viết rất nhiều về các đại công ty đã giầu lên từ Đông Dương, thì lại có rất ít các tác phẩm tiếng Pháp đề cập tới các điều kiện lao động tại các đồn điền này.


 Tấm bưu thiếp này vào những năm 1920 - 1930 là biểu tượng của nền thống trị của Pháp tại Đông Dương. Tại các đồn điền của Michelin, 6.000 nhân công (cu-li) đã làm phì nhiêu hàng triệu hec-ta rừng, để rồi thu hoạch lại nguyên liệu cao-su chiến lược này.



Cuốn sách, do nhà xuất bản La Galipote phát hành, là kết quả hai năm nghiên cứu, do chuyên gia lịch sử - xã hội vùng Clermont - Eric Panthou - thực hiện.

Edouard và Andre Michelin quyết định đầu tư vào Đông Dương năm 1924, để sản xuất ra cao-su đang rất cần thiết cho các nhà máy ở Pháp.  6.000 nhân công (cu-li) đã đến làm việc tại 15.000 hec-ta đồn điền do Michelin khai thác. Cuộc sống tại các đồn điền, điều kiện lao động cực nhọc, công nhân phản ứng, rồi sau đó là đình công ... : các câu chuyện này đã được ông Trần Tử Bình kể lại. Ông là một công nhân xuất thân từ nhà nông, đi theo một chuyến tầu từ Bắc kỳ xuống phía Nam của Đông Dương, do Pháp cai trị thời bấy giờ. Cuốn sách tư liệu của ông Bình đã được cất giữ trong kho lưu trữ của trường Đại học Populaire et Citoyenne thuộc vùng Puy-de-Dome. Lần đầu tiên cuốn sách này được dịch ra tiếng Pháp. (còn tiếp)

 

Chú Thắng với gia đình ta

Những năm giữa thập kỉ 80 thế kỉ trước, anh em giáo viên Học viện KTQS với mong muốn được áp dụng tri thức của mình vào thực tế cuộc sống; nên ngoài giờ lên lớp trên Vĩnh Yên ai cũng muốn về HN để có thời gian đi các thư viện, tiếp xúc với các nguồn tư liệu KHKT và tìm các đề tài ở các cơ sở sản xuất trong và ngoài QĐ, hơn nữa gần gia đình nhiều hơn. Các chuyến khảo sát được "thiết kế". Lúc đó việc quản lí cán bộ KHKT cũng "mở" hơn.
Vậy là bộ môn Vô tuyến ba lô túi xách theo "đầu tầu" là anh Đoàn Nam về 23 Phan Bội Châu, rồi 3 ngõ Phan Chu Trinh xây dựng nhóm "dã chiến"  đầu tiên đi "đánh Păc". Trong nhóm có Kiến Quốc, Trần Ngọc Chiểu. Nhà máy Dệt kim Đông Xuân là địa chỉ đầu tiên.

Giới thiệu của kênh truyền hình France3 ngày 9/4/2013

Mời đọc và xem phỏng vấn của France3 (đoạn cuối có ảnh cha)!
Các thành viên nhà 99 biết tiếng Pháp dịch nghe!

Thư mới nhận từ Eric


Dear Tran Kien Quoc and Hoàng Bội Hương.
You can see this television reporting of french television about my study and the testimony of Tran Tu Binh, including, at the final, one photo of Tran Tu Binh.
I hope you will be happy with this video



I send today the books for your family. Perhaps, you will have to wait 2 or 3 weeks before they arrive.
Best regard
eric Panthou, from France

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Bài hát "Điệu van cuối cùng" (The Last Waltz / la derniere valse)

Phúc có posted bài hát này do ca sỹ Engelbert Humperdinck hát - cũng là một phong cách thể hiện. Với giọng trầm, phong trần, "bụi bụi"... (mời xem video clip được đăng ngày 9-3-2013).


    Ngoài anh này, còn có cô ca sỹ Pháp Mireille
     Mathieu cũng thể hiện bằng tiếng Pháp - là một
      phong cách khác. Với giọng ca nữ, bằng tiếng
     Pháp, nghe êm dịu, mượt mà hơn.











Bên cạnh thể hiện qua các giọng ca, bài hát này
còn được các dàn nhạc thể hiện. Trong đó nghe
 hay nhất, sâu lắng nhất, mượt mà nhất là dàn
 nhạc Paul Mauriat và nghệ sỹ piano Richard  Calayderman.


     Nghe đi nghe lại mà không biết chán !!! Càng
     nghe càng thấy hay, mỗi một lần nghe lại phát  
     hiện ra một nét nhạc mới với bản thân mình !


     Trên đời này có những tác phẩm âm nhạc
      tuyệt vời - thật là quý giá. Hãy hướng cho
      con cháu chúng ta "hấp thụ" nền văn minh
      này của Thế giới !

Only You (Clayderman)

Mời thưởng thức!

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Kỉ niệm với mẹ Thắng Dệt kim

Bức ảnh này chụp quãng 1993.
Tết. Bác Ngân từ Đức về chơi, 2 anh em rủ nhau đến thăm mẹ Thắng. Bà phúc hậu và vui vì "thằng Thắng nó được chơi với các cháu". Cu Thắng ngày đó ở Đức đã được 5-6 năm. Bác Ngân hỏi: "Có về thăm mẹ không?". "Em là gì có tiền mà về", Thắng bảo vậy.
Thằng em cứ lọ mọ giúp bạn bè, ai gọi là đi. Nay cuộc sống đã đỡ hơn, có vợ và 2 con. Chuyện đã 20 năm...

Tấm ảnh chụp ở nhà 99

Đó là ảnh do phó nháy Công chụp. Hình như đó là dịp bác Chiến ở Odessa về nghỉ phép.
Hè nhưng đúng ngày mưa. Quốc vác trên vai cây đàn ghi-ta của bác Triết cho, trên tay kẹp mấy bông hoa bằng nhựa (ngày đó là hàng hiếm). Trên đầu đội mũ lá (chắc mang về sau 1 chuyến đi biển). Bên ngoài khoác cái áo mỏng si-mi-li (sau này mẹ vẫn mặc đi chợ).
Ảnh này tặng bác Ngân. Hôm qua bác gửi từ bên Đức về.