Nơi lưu giữ những kỉ niệm của ông bà, cha mẹ, tới thế hệ con, cháu... và của từng gia đình nhỏ;
Nơi trao đổi tâm tư, tình cảm, gìn giữ nề nếp, gia phong, truyền thống tốt đẹp của cha mẹ, gia đình.
Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).
Năm 1996, anh Lợi công tác ở sân bay Phan Rang. Hè năm ấy, Công Vượng cùng Quốc Vân Anh và cháu Trang đã phi xe ra Phan Rang thăm và nghỉ ở biển Ninh Chữ. Như vậy mà đã gần 20 năm.
Ông bà về Anh tối thứ hai. Cháu, Steph cùng mẹ đưa ông bà ra sân bay. Ông bà rơm rớm lúc chia tay và hẹn gặp lại. Ông bà cảm ơn đại gia đình ta vì đã có 1 holiday tuyệt vời và vui vẻ.
Ngày 28/4, mấy thầy trò Trung đã về thăm Tiêu Động. Thời gian ngắn ngủi nhưng ngay tại Nhà tưởng niệm của ông, thầy lang Trung đã kê đơn bắt mạch cho bà con trong xóm. Phía sau thấy có tủ sách rất đẹp, văn minh, đầy sách. Có lẽ là thư viện xịn nhất huyện Bình Lục!
Kê đơn.
Thăm bệnh.
Cùng ông Trùm và ban hành giáo trong gian hành lễ.
Sảnh chính trong nhà thờ đã hoàn thiện.
Trước cửa chính nơi gia đình ta hiến 2 cánh cửa gỗ lớn.
Ngắm nhìn công trình.
Sức người quả phi thường!
Sau đó thăm nhà thờ, một công trình vĩ đại của giáo dân Tiêu Thượng và bà con xa xứ đóng góp xây dựng.
Xin giới thiệu vài hình ảnh.
Mẹ rất thương cô Thảo (vợ chú Trần Quốc Thảo đã hy sinh 1957 ở Nam bộ), cô là cán bộ đàn em của mẹ thời chống Pháp ở Phú Thọ. Cô Thảo, cô Trang, cô Vân hay đến thăm mẹ, sau khi mẹ mất lúc nào cũng nhắc đến mẹ. Nay còn mỗi cô Trang, ở ngay sau nhà 99 của mình.
Anh Xuân Nam lại thân anh Lợi ngày ở Trỗi, sau này lấy chị Hoài lại là em anh Lê Minh (bạn thân anh Chiến) và là bạn chị Hà. Anh Nam đã điện thoại cho riêng Quốc báo tin buồn này.
Bình lấy vợ đầu là Hạ Hồng Hà, con bác Việt (cũng rất thân với gia đình ta). Ngày ở Pháp, Bình từng sang Leipzig giúp Quang 'dẹp loạn'. Cùng là lính Trỗi mà. Sau này Bình về nước, xuống miền Tây ở ẩn. Chắc bệnh tật mà Bình đi.
Thi hài đã chuyển từ dưới đó lên Tp và quàn ở Chùa Vĩnh Nghiêm. Thương nhớ Bình!
Vào những năm 70, nhà 99 THĐ thường được nghe một giai điệu rất "sôi động" của ban nhạc ghi ta trường ĐHKTQS - gồm Kiến Quốc, Chí Hòa, Toàn Thắng và Chiến "thộn".
Nghe nhiều thì biết tên của bản nhạc, nhưng có biết đâu đây là một bài dân ca của Mỹ (folk song) rất phổ biến tại Anh thời bấy giờ. Bài hát này cũng không kém phần "yêu thích" của dân Anh, so với các bài hát của Beatle.
Vừa rồi, gặp ông thông gia nhà Nghị Hòa - ông Joe, tên Việt là Dư, năm nay 66 tuổi - thấy ông cũng nghêu ngao hát bài này thì mới hay là "đây cũng là một bài hát nổi tiếng những năm 60. Lời bài hát đơn giản, rõ ràng, chầm chậm... dễ đi vào lòng người nghe. Bài này cùng thể loại với bài hát "Cánh đồng xanh" , "Mối tình xanh", "Chiếc lá xanh của mùa hè" ...
Xin post bài này do ban ban nhạc (tốp ca) The Animal hát năm 1964, để mọi người cùng thưởng thức.
Ngoài ra, bài hát này còn được chuyển thể cho đàn ghi ta. Mà theo tôi, nghe hay nhất là ban nhạc the Shadows chơi, cũng vào những năm 60. Mời cùng thưởng thức!
Photoman Kiến Quốc đi dạo quanh resort Victoria thì nhận thấy ở đó có đàn chim đẹp nhặt nhạnh hạt quanh rừng. Hỏi dân địa phương thì nói là CHIM MŨ DIỀU. Vội dùng máy săn ảnh chim đẹp này.
Nay mời cả nhà chiêm ngưỡng!
Tối mùng 2, nhà Công Vượng mời ông bà Joe dự bữa cơm gia đình ở Phú Gia. Nhà Mý và bác Chiến cũng là khách mời.
Bữa cơm gia đình rất ấm cúng. Mọi người trò chuyện và trao đổi cả chuyện riêng tư của Long và Steph. Ông bà rất yên tâm khi Steph may mắn gặp Long: "có lẽ các cháu sinh ra để cho nhau"; nhưng ông bà cũng nói: "Để sống được ở Anh thì Long cũng phải có những thay đổi phù hợp".
Lần đầu tới VN và gặp gia đình ta, ông bà rất xúc động và thực sự có cảm tình với đất nước này.
Chạy mánh
Lần đi Mũi Né vừa rồi, cu Long cười và hỏi: 'Bác còn viết tiếp chuyện chú Thắng?'. Có chứ...
Phải nói ông Thắng này lăn lộn thực sự để kiếm sống. Ngoài 8 tiếng vàng ngọc phải có mặt ở nhà máy, cứ lơi ra là ông chạy. Chạy khắp phố, kiếm hàng, kiếm mánh. Thấy đâu có chênh lệch là làm: Em mua những gì của những ai cần bán và bán cho ai những gì mà họ cần mua. Tất nhiên không biết chỗ bán, không bết chỗ mua mà nhờ đến mình là phải có 'huê hồng'.