Gia đình năm 1960 ở Hà Nội

Gia đình năm 1960 ở Hà Nội
Gia đình chụp kỉ niệm ở Hiệu ảnh Quốc tế Bờ Hồ, Hà Nội, năm 1960. (Từ trái qua, hàng trước: Hữu Nghị, Thành Công, Kiến Quốc, Hạnh Phúc. Hàng sau: Kháng Chiến, Cha, Thắng Lợi, Yên Hồng và Mẹ bế Việt Trung).

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Clip tặng Việt Trung


Đại gia đình 99 và 2 ngày ở Côn Đảo

Tại Dinh Chúa đảo, chiều 8/6/2014.
Với ý tưởng cả nhà phải có dịp hội ngộ và ra thăm nơi ông Bình đã bị lưu đày 6 năm (1931-36), sau vụ lãnh đạo 5000 phu cao su cướp và làm chủ Đồn điền Phú Riềng trong 5 ngày, vào dịp Tết 1930; được sự ủng hộ của Bolat (học trò Vĩnh Xuân của Nghị), sáng chủ nhật 8/6/2014, đại gia đình 99 đã bay làm 3 chuyến ra Côn Đảo theo Cty Bay dịch vụ Vasco.

Thêm chú Quốc.


Thêm chú Quốc.

Tại Cầu tầu 914 nơi ông Bình "nhập đảo" 1931 và trở về đất liền 1936.
Trước Bảo tàng Côn Đảo, sáng 9/6/2014.


Chia tay Côn Đảo, 9g sáng 10/6/2014.

Trước KS Côn Đảo.

Sân bay Cỏ Ồng, trước giờ trở về SG.

Bye, bye!
Tiếc là lần này thiếu Trung, Minh (Trung vừa mổ ruột thừa); vắng Vân Anh và Mý (cháu vừa bay từ Mỹ về đêm trước); Vượng và Hùng - Đào đang ở Thái; các cháu Ty, Long - Steph (đang ở Anh), vợ chồng Phương - Linh (ở Mỹ); vợ chồng Cường...
Riêng Công nghỉ tại Saigon-Condao Resort; còn cả nhà ở Côn Đảo Resort. Một số ở bungalow sát biển.
Bãi biển cực đẹp, phẳng lì, lặng sóng, sạch sẽ. KS có cả hồ bơi nước ngọt. Trưa đầu, cả nhà ăn cơm tại KS rồi đi nghỉ.
Chiều 8/6 có tour thăm Khu di tích lịch sử Côn Đảo (Dinh Chúa đảo; Banh 1 - nơi ông Bình bị giam; Địa ngục trần gian - Chuồng cọp xây dựng từ 1940; Trại Phú Bình (1971) - nơi tù nhân làm chủ đầu tiên ở đảo vào 1/5/1975, An Sơn Miếu - thờ bà Phi Yến, vợ Nguyễn Ánh).
Buổi chiều bất ngờ gặp chú Phan Việt (em Phan Nam),. Chú mời cả nhà ăn bữa cơm tối tại Tri Kỷ. Thật vui.
Sáng 9/6, đoàn có tour thăm Cầu tầu 914 (nơi ông Bình "nhập" đảo (1931) và được trả về đất liền (1936); Bảo tàng Côn Đảo;  Miếu Hoàng tử Cải; tắm biển Cỏ Ống cùng bữa trưa ngon miệng.
Chiều, nhóm nhỏ do bác Chiến dẫn đầu (cùng chú Quốc, Công, Nghị, cô Phúc và 2 cháu Pính, Lúm) có tour lặn biển, ngắm san hô ở vịnh đảo Bảy Cạnh. Tối cả nhà ăn cơm bữa cuối.
Sáng 10/6, chia tay Côn Đảo. Bác Chiến, chú Quốc kịp ra làm việc với giám đốc Bảo tàng Côn Đảo, hẹn sẽ giúp họ sưu tập thêm tư liệu trưng bày.
Trưa 10/6, cả nhà về tới TP, kết thúc 2 ngày đi tuyệt vời.


(Có thể tham khảo thêm bài, ảnh tại các facebook của gia đình:
Khang Chien Tran, Tran Kienquoc, Tran Hanh Phuc, Tran Viet Dung, Tran Thu Phuong, Tran Lan Phuong).

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

ĐẠO NGHĨA Ở ĐỜI


Câu chuyện kể lại từ một bức ảnh:
Cầm cuốn truyện “Quyền sư” của tác giả Trần Việt Trung do Nhà xuất bản Trẻ phát hành, giở đến phần phụ lục “những hình ảnh tư liệu” tại mục “Học phái Dưỡng Sinh Nhu Quyền” – DSNQ, mọi người có thể nhìn thấy tấm ảnh đầu tiên có ghi: “Thày Ngô Sỹ Quý cùng các võ sinh học phái Dưỡng Sinh Nhu Quyền (cung Văn Hóa Hữu Nghị Việt Xô – 1988).
Ta cũng sẽ gặp được bức ảnh này trên một vài trang mạng do những anh em thân thiết của học phái NSNQ lập ra để đàm luận, trao đổi.
Vậy xuất xứ của bức ảnh này từ đâu? vẫn biết rằng sinh thời thày Ngô Sỹ Quý rất kín đáo, sống khép mình, ít xuất hiện chỗ đông người, nơi hội hè, chỗ ồn ào tụ hội…thì vì sao bức ảnh này lại được lưu lại? Mỗi con người trên hành tinh này cứ giả định rằng cả cuộc đời sẽ có khoảng 30 bức ảnh thì với hơn 7 tỷ người hiện tại sẽ có hơn 210 tỷ bức ảnh! Vậy là có những bức ảnh vừa được sinh ra thì đã chết đi ngay nếu chúng không được giở lại xem, ngược lại có những bức ảnh đã sống hàng chục thậm chí hàng trăm năm và còn sống tiếp vì cuộc đời này vẫn cần sự có mặt của những “nhân chứng” đó.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Hội ngộ nhà 99 tại TPHCM

Tối qua, đại gia đình 99 hội ngộ tại nhà bác Cả. Cô Phúc từ Mat về chiều thứ bảy; 2 chị em Pính, Lúm thay mặt bố Trung, mẹ Minh. Quang vừa từ Mã về đến cùng bố Công.
Tuy vậy vẫn thiếu cháu Cường (đi công tác HN), cháu Ty và vợ chồng Long - Steph (đang ở Anh), Mý (đang trên đường bay từ Mỹ về), vợ chồng Phương-Linh (đang ở Mỹ), Bồ Nông (đang ở New Zealand).
Cả nhà tiếp vợ chồng Bolat (Kazaxtan), đệ tử Vĩnh Xuân của Nghị, đang sống tại TPHCM, tới chơi. (Anh Dũng, chị Trang, Hùng bận việc, đến muốn nên không có trong ảnh).

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Văn phòng, xí nghiệp sản xuất Việt Vương hay Caféteria ???

Từ ý tưởng làm cho người lao động không bị stress trong hơn 8 tiếng làm việc căng thẳng và hiệu quả không hề giảm sút; đồng thời môi trường làm việc phải gần gũi, thân thiện với thiên nhiên mà Cty Việt Vương đã đầu tư sửa sang lại văn phòng và khu sản xuất.
Mời ngắm văn phòng và xí nghiệp Việt Vương mới!
Ý tưởng thiết kế này cũng đã được giới thiệu lên nhiều tạp trí kiến trúc thế giới.
Anh chị em trong Cty gọi đây là Café Đen - Vàng vì màu sắc của nó.
(Thông tin do Nguyễn Vĩnh Bảo vừa cung cấp).

Lúm, Pính đi thăm các bác

Sáng qua, bác Quốc đưa 2 cô cháu đi thăm bác Chiến, bác Hồng. Đúng dịp, 3 cháu Cún, Bim, Rio nghỉ hè nên rất vui.
Trò chuyện với anh Dũng.

Cún hiều biết nhiều.

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Lại không hợp lòng dân rồi !

Trang tin BBC tiếng Việt nhận xét bài phát biểu của BTQP Việt nam tại diễn đàn Đối thoại Shangri  La:

"Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam nói quan hệ Việt-Trung vẫn "phát triển tốt đẹp" và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với 'mâu thuẫn gia đình'.... . "

Theo tôi nhận định này, lại rơi vào "khái niệm" mới xuất hiện trên diễn đàn chính trị:
"tình hữu nghị viển vông", rồi !!!

Theo tôi, nhận định này không hợp lòng dân !

Người đàn ông lặng lẽ ngồi viết về Quyền Sư bên cạnh mộc nhân

Hà Nội hội nhập quốc tế sâu rộng, ồn ã, náo nhiệt, nườm nượp dòng người xe. Những phố cũ, nhà xưa, những con đường xuyên thế kỷ, vắt qua vài cơ chế đang vật vã gồng mình để kịp với đà tăng đột ngột của mật độ dân số, của phương tiện và trang thiết bị phục vụ cho cuộc mưu sinh mới, tại thời điểm mà xã hội đang vừa phát triển vừa phân vân theo khái niệm “thế giới phẳng”.

Dấu ấn hội nhập khó cưỡng đè lên đô thị trước, nông thôn sau, văn hóa - giáo dục trước, giao thông - kiến trúc sau. Nhiều cái mới không mời cũng đã len lỏi vào chuyện bếp núc, củi lửa của tùng gia đinh, vốn trước đó đã tạo được cái nếp.
Những tinh hoa, những vốn quý văn hóa nếu không được cân nhắc, tính toán giữ gìn đúng mức sẽ mất dần theo thời gian.

Kỷ niệm tuổi thơ - Con ve sầu





Trong lúc đang lang thang trong khu vườn sau nhà, tình cờ tôi thấy trên thân cây lim (cây xà cừ) hai cái xác con ve sầu.

Chợ nhớ lại thời tuổi thơ ... !

Đêm qua đã có hai con ve lột xác !
Vậy mà không thấy tiếng ve kêu "râm ran" ! Thế là hai con ve này là ve đực rồi !!!

Ngày còn bé (6-7 tuổi), khi cả gia đình còn ở nhà phố 38 phố Trần Phú - Hà Nội, vào mùa hè (mùa ve kêu), là mấy anh em và lũ trẻ của khu lại rủ nhau đi tìm ve, sau bữa cơm tối. Có khi đi tuốt ra vườn hoa Canh Nông (tên cũ của vườn hoa Lê Nin, Hà nội), rồi sang đường Hoàng Diệu, nơi có nhiều cây lim (cây xà cừ). Mỗi tối về cũng đầy một áo may-ô ve sầu chưa lột xác.

Khi đó làm gì có túi mà đựng ve đâu. Thế là áo may-ô (bây giờ gọi là áo "ba lỗ", hay áo "sát nách"), bỏ vào trong quần đùi (là loại quần sọoc, nhưng chỉ có sợi thun, chứ không có cạp quần / bây giờ thì người ta chỉ mặc bên trong ), tạo thành một cái "bọc" đựng nhưng con ve sầu, rất vững chắc và kín đáo. Mỗi đứa, sau khi thu hoạch đầy bọc ve sầu về, lấy kéo cắt phần đuôi con ve, nhét một hạt lạc vào bụng con ve và nướng lên. Ngon hết xẩy !!!

Có những ngày tháng "đi bắt ve" như vậy, nên tôi mới biết rằng "chỉ có ve cái mới kêu" - chúng tôi khi còn trẻ con vẫn nói với nhau như vậy. Nhưng bây giờ thì người ta vẫn còn tranh luận mệnh đề "ve sầu cái kêu hay ve sầu đực kêu" này !

Sau khi lột xác, con ve sầu đã làm nên một âm thanh duy nhất, đẹp nhất, hay nhất trong năm - đi kèm với mầu sắc đỏ rực của hoa phượng - tạo thành một bức tranh "không bao giờ quên" được trong ký ức tuổi học trò của chúng tôi. Là ngày, học sinh từ giã mái trường, tạm biệt bạn bè, thầy cô. Mang cuốn sổ "Liên lạc giữa nhà trường và gia đình", với kết quả học tập tốt có, kém có ... về cho Cha mẹ xem, để được thưởng mấy cái kẹo hoặc vài "roi" vào mông ... . Rồi 3 tháng sau mới lại "hội ngộ" năm học mới.





Thăm chị Bình, con cụ Lương Khánh Thiện (KC)

Hôm nay anh đến  thăm  chị Lương Thúy Bình, con gái nguyên Bí thư xứ ủy Bắc kỳ, bạn tù Côn Đảo của cha - Liệt sỹ Lương Khánh Thiện.
Liệt sỹ Lương Khánh Thiện sinh 1903 tại Hà Nam. Năm 1927 tham gia Việt Nam thanh niện cách mạng đồng chí hội. Năm 1929 tham gia Đông Dương công sản Đảng. 1930 bị Thực dân Pháp bắt, kết án khổ sai chung thân, đày ra Côn Đảo. Năm 1936 bị đưa về quản thúc tại Hà Nam. Từ 1937-1941 là Bí thư Thành ủy Hà Nội, Bí thư Thành ủy Hải Phòng, Thường vụ Xứ ủy, Bí thư Liên B (Hải Phòng, Hải Dương, Hồng Quảng) rồi Bí thư xứ ủy. Năm 1941 bị Thực dân Pháp bắt, kết án tử hình, hy sinh tại Kiến An.
Với chị Bình.

Anh An, chị Bình.
Sinh thời cha cho anh xem một bức ảnh nhỏ của liệt sỹ Lương Khánh Thiện. Nhớ lời cha nói về người đồng chí như sau: "Đồng chí Lương Khánh Thiện là Bí thư xứ ủy, bị Thực dân Pháp xử tử  hình, đã anh dũng  hy sinh tại Kiến An vào 1941".
Chị Bình sinh 1939. Năm 1953 được gửi sang Trung Quốc học tại trường Thiếu nhi Việt Nam tại Quế Lâm. Năm 1955 được cử đi học tiếng Nga cùng anh Đỗ Long tại Đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh. Khi cha sang nhận nhiệm vụ Đại sứ  có cho gọi chị Bình và anh Long lên sứ quán chơi, dặn dò khi hai người tốt nghiệp về nước vào cuối 1959.
Chị Bình được phân công công tác ở Bộ Công An. Năm 1999 chị về hưu với cấp hàm đại tá, cục trưởng. Anh An chồng chị sinh 1934, năm 1953 tham gia Thanh niên xung phong, được điều động vào ngành Công an, về hưu với cấp hàm đại tá, Cục phó Cục Cảnh vệ.

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Một sự kiện không thể bỏ qua

Cả tuần nay, thầy Trung đau râm ran ở bụng dưới nhưng cố gắng vận động và uống thuốc Bắc nhưng không thuyên giảm. Chiều qua, Tuấn Câm, Hữu Việt, Hiển đưa vào BV Hồng Ngọc cấp cứu và phát hiện đau ruột thừa cấp. Kịp thời mổ nội soi. Đến 19g thì xong. Hiện còn đau, phải nằm theo dõi.
Cũng là còn may!